Ánh đèn thành phố nhạt dần sau lưng khi anh buông bỏ mọi thứ - chiếc thẻ Visa đen vô hạn, căn penthouse ngập nắng, những bữa tiệc thâu đêm nơi người ta chỉ biết nhau qua giá trị bộ vest. "Money" ư? Anh gói ghém hai bàn tay trắng vào chiếc balo cũ kỹ, lang thang khắp phố với chiếc máy ảnh cũ. Cho đến ngày gặp em – người đàn bà mắt sắc như dao, dáng thẳng tắp như cây liễu trước gió.
Em đạp xe qua góc phố nhỏ, hối hả đến văn phòng tổ chức phi chính phủ – nơi em xông pha vùng lũ, đấu tranh cho hợp đồng lao động công nhân. Anh say đắm cái cách em soi rọi từng con số báo cáo tài chính dưới ánh đèn bàn khuya, đôi môi thì thầm: "My Love, ta sẽ thay đổi thế giới này, dù chỉ một chút thôi...".
Họ ủ ấm nhau trong căn gác xép 15m², nơi tiếng mưa dột rơi lộp độp lên xô nhựa hứng nước. Nhưng ngày cha anh ngã quỵ trước cuộc khủng hoảng tài chính gia tộc, cỗ máy "Money" lại nghiền nát giấc mơ. Bàn tay anh – vốn chỉ quen chỉnh khẩu độ ống kính, giờ đè nặng những bản hợp đồng chuyển nhượng đất đai.
Em gào thét trong đêm: "Anh hứa sẽ rời bỏ thế giới đó mà! My Love - nơi người ta thở bằng tiền, chết vì tiền!". Anh cúi mặt nhìn chiếc đồng hồ Pate Philippe cha tặng – vết xước trên mặt kính như vết rạn trong tim.
Kẹt giữa nghĩa vụ dòng họ và ánh mắt thất vọng của người đàn bà anh yêu, liệu có lối thoát nào không dính mùi "Money"?