Gió bụi biên thùy cuốn qua từng kẽ đá của Thiên Lang Quan, mang theo vị mặn mòi của máu và sự khắc nghiệt của vùng đất giáp ranh giữa Tĩnh Lan và tộc Xương Mạc. Nơi đây, dưới sự trấn giữ của Tiêu Trì – vị quân thần “Bạch Mã” lừng lẫy thiên hạ, vốn là một bức tường đồng vách sắt, chưa từng có kẻ thù nào dễ dàng xâm phạm. Thế nhưng, trong buổi lễ thành thân của một thuộc hạ thân tín, không khí rượu thịt nồng nặc bỗng bị xé toạc bởi một sự kiện chấn động. Ánh mắt sắc lạnh của Tiêu Trì, vốn thường chỉ nhìn về phía chiến trường, lại dừng lại nơi tân nương. Dù khuôn mặt phủ kín tấm màn the, nhưng đôi bàn tay run rẩy và sự uất ức toát ra từ thân hình mảnh mai ấy đã nói lên tất cả: nàng không tự nguyện. Không chút do dự, Tiêu Trì hạ lệnh dừng hôn lễ, truất chức chú rể tại chỗ, tống giam vào ngục thất, rồi đích thân cởi giáp, khoác áo thường phục để thẩm vấn. Ánh đuốc trong phòng tra khảo chập chờn, soi rõ gương mặt tân nương khi tấm màn được vén lên. Tiêu Trì khựng lại. Đó là Hàn Vân Linh – người con gái mang bóng dáng của một Nhân Gian Kinh Hồng Khách, nhẹ nhàng như cánh hồng trôi, nhưng lại từng cứu mạng anh trong trận huyết chiến năm xưa. Không phải ngẫu nhiên mà nàng xuất hiện ở nơi biên cương khắc nghiệt này, cũng không phải vì tham vọng hay tình riêng. Hàn Vân Linh khẽ kể lại, nàng chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt này, thậm chí chịu nhục, chỉ để cứu bạn thân là Khương Vãn Ngọc đang bị bắt oan, nàng buộc phải làm vật trao đổi cho kẻ thù. Sự thật phơi bày, Tiêu Trì lập tức ra lệnh thả cả hai, đồng thời trừng phạt những kẻ đứng sau mưu đồ này. Thế nhưng, khi Hàn Vân Linh định cáo từ, ánh mắt nàng lại dừng lại trên gương mặt Tiêu Trì. Nàng không nhìn thấy vẻ oai phong của vị quân thần, mà lại thấy một sắc tố bệnh lý ẩn sau đôi mắt sâu thẳm. Nàng biết, căn bệnh ấy âm ỉ từ lâu, nếu không kịp chữa trị, chẳng khác nào ngọn nến trước gió, khó mà sống qua mùa đông năm nay. Tiêu Trì vốn muốn giấu kín chuyện này, coi đó là bí mật của một kẻ sắp đi vào cõi chết, không muốn làm phiền lòng người còn sống. Nhưng Hàn Vân Linh, với tư cách là một Nhân Gian Kinh Hồng Khách mang theo y thuật thâm sâu, lại khẳng định đầy kiên định: “Tướng quân, người cứ để mọi chuyện cho thảo dân. Bệnh này, thảo dân có thể chữa được.”