Một Tay Che Trời
Sương mù buổi sớm chưa kịp tan, Lương đã bị lôi xềnh xệch ra trước công đường. Tiếng gươm đao loảng xoảng, mùi mồ hôi lẫn máu tanh nồng xộc lên mũi. Hắn cố ngẩng mặt lên, chỉ kịp thấy bóng viên tri phủ khum người trên ghế gỗ sơn son, ngón tay đeo nhẫn ngọc ngoáy nhẹ vào tờ án. Như một màn kịch được dựng sẵn, lũ sai dịch khom lưng thét gào: "Lương tiểu nhi dám thông đồng phản nghịch!"
Chưa kịp mở miệng, một cú đấm sấm sét đánh gục hắn xuống nền đất lạnh. Bàn tay ai đó giật phắt chiếc hộp gỗ trong túi áo - bên trong là tờ trình về lô gạo cứu đói bị tri huyện Lê đội giá biển thủ. Chứng cứ hắn lén thu thập suốt tháng trời giờ thành thứ "vật chứng ý đồ hãm hại quan trên". Viên tri phủ lạnh lùng phẩy tay: "Dẹp mặt thằng ranh này đi!", giọng điệu rỗng tuếch như vừa ra lệnh giết một con gà.
Đêm ấy trong lao tù ẩm thấp, Lương co quắp nhai nhẳng miếng cơm cháy mốc. Ông thầy mình từng can ngăn: "Quan trường như miệng cọp, một tay che trời khó lọt". Nhưng hắn nào tin? Khi mới bước chân vào nha môn, hắn còn ngây ngốc khắc lên chuôi kiếm bốn chữ "Liêm Chính Vô Tư". Giờ hiểu ra, chữ liêm trong sổ sách bọn họ chẳng qua là ba chục quan tiền chẹn cổ dân đen…
Chân tay run lẩy bẩy khi viên thư lại già lén đưa lá thư qua khe cửa. Giọng người như rít qua kẽ răng: "Biết bọn tao nuôi mày ăn học để làm gì không? Cắn chủ thì chó dữ cũng phải đập chết. Ký tên vào tờ tự nhận tội, may ra còn sống!". Dưới ngọn đèn dầu leo lét, nét chữ giả mạo dày đặc tội danh trái ngược với lương tâm hắn.
"Một tay che trời" - câu nói tưởng như khoác lác ấy giờ hiện hữu bằng xương bằng thịt. Từ cái cách viên tri phủ vơ vét đất đai của làng Đoài mạnh tay như chém chuối, đến lũ nha lại chuyên đục nước béo cò ỷ thế họ tộc. Mọi con đường chạy tội đều do tay tên châu phủ Sơn ô lậu! Đạo lý đen: "Vàng ròng thử lửa, kẻ ngu thử tiền!".
Gió đêm ù ù thổi qua song sắt rỉ, đem theo mùi hoa mã lan hôi hám từ bãi xử trảm. Lương cắn môi đến bật máu khi nhớ đến thằng Ti en 10 tuổi chết đói vụ án "lấy cắp gạo công" mà hắn buộc phải ghi vào biên bản. Những đêm canh kho lẫm, hắn từng tận mắt thấy bọn châu cục sai người nhà hộ tống xe bò chở lúa về tư dinh.
Bỗng đâu tiếng kèn báo tử vẳng lại - hiệu lệnh xử tội phản nghịch. Tên đao phủ mang mặt nạ vải đen gõ tù và vào tường đá loảng xoảng. Lương hít sâu mùi chết chóc quen thuộc, bàn tay siết chặt tờ thú tội nhàu nát. Rồi thình lình, hắn nhảy dựng lên, xé toạc giấy bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Lũ lính canh xông vào đánh hội đồng, ai nấy trợn mắt khi thấy tên sai nha non choẹt nhe răng cười ngạo nghễ:
"Có giết ta, cái "một tay che trời" của các ngươi cũng che mãi được sao? Đốt lò cao mười trượng, tro tàn cũng bay lên trời xanh."
Trên bàn viên tri huyện, ngọn nến chảy thành vũng máu loang.