Trời chiều tháng sáu, khói mưa giăng nhẹ trên mái hiên, giọt nước đọng lại trên lá bàng rồi vỡ tan khi chị Linh đặt chiếc ly sinh tố xuống bàn. Em – Hạnh – cứ vân vê chiếc thìa gõ nhịp thình thịch trên tờ lịch cũ. Ánh mắt em dán vào dãy số điện thoại viết nguệch ngoạc trong cuốn sổ da cũ kỹ, tim cứ đập loạn xạ tự lúc nào. Chiều qua ở quán sách cũ, khi cầm lên tập thơ anh hay mượn, tờ giấy rơi ra từ trang sách ướt đẫm mực tím. Thứ chữ nghiêng nghiêng em nhận ra ngay - chữ anh. Những con chữ viết vội: "Mình không còn sự lựa chọn nào khác… gia đình ép buộc rồi". Như một tiếng sét. Cổ họng em nghẹn lại khi nhìn ngày viết: đúng ba năm trước, ngày em lần đầu gặp anh. Thế ra bấy lâu anh đã có người… Gió luồn qua song cửa sổ phòng trọ làm tờ giấy trong tay em rung rung. Muốn nói với em rằng sao anh không nói sớm hơn? Muốn hét lên rằng những đêm em ngồi đợi tin nhắn anh chỉ vì nghĩ anh bận công việc, hoá ra… Em gục xuống bàn, nước mắt thấm ướt vạt áo. Bỗng giật mình khi điện thoại chị Linh reo lên bản nhạc buồn cũ. Ở đầu dây bên kia, chị Linh nấc lên từng tiếng như trái tim chị đang vỡ vụn. Đường dây ồn ào tiếng máy xay sinh tố, tiếng người qua lại, nhưng giọng người đàn ông nào đó vẫn rõ mồn một: "Cứ để anh đưa chị về. Trời mưa thế này, xe chị hỏng giữa đường thì nguy hiểm lắm". Em biết giọng ấy - anh Thành, chủ tiệm sửa xe đạp cuối hẻm. Từ ngày chồng chị bỏ đi để lại mớ nợ ngập đầu, chưa thấy chị cười nổi một lần. Vậy mà giọng anh Thành kiên nhẫn, dịu dàng như nắng tháng ba xua tan màn sương lạnh giá bao năm qua... Chiều nay trời lại mưa. Chị Linh ngồi vuốt ve chiếc kẹp tóc mới - món quà vụng về anh Thành gửi qua em. Một tia nắng hắt qua khe cửa rọi lên vết sẹo dài trên tay chị - di chứng ngày ấy vì bảo vệ em khỏi lưỡi dao kẻ say rượu. Em muốn ôm lấy chị, muốn kể cho chị nghe về nỗi đau em đang giấu kín, muốn nói với em rằng chúng mình như hai con thú bị thương đang tìm cách liếm vết thương cho nhau. Nhưng nhìn ánh mắt chị rạng ngời lần đầu tiên sau bao năm khổ đau, em nuốt trọn câu chữ vào trong. Gió chiều cuốn những tờ lịch cũ bay loạn xạ. Em xé nát tờ giấy mực tím ngày nào, nhìn lá thư anh Thành viết cho chị - chữ anh nguệch ngoạc nhưng chân thành gấp vạn lần thứ văn hoa trống rỗng em từng say đắm. Có lẽ số phận đưa đẩy hai chị em ta đi trên hai con đường trái ngược: khi một trái tim vỡ tung lại là lúc trái tim kia bắt đầu hàn gắn…