Denni chỉ mới mười tuổi, nhưng trong đôi mắt nâu sâu thẳm của cậu, cả một thế giới đã sụp đổ và một ý chí sắt đá đã nhen nhúm. Nỗi kinh hoàng trong ngôi nhà cũ kỹ ấy trở thành nguồn nhiên liệu cho một quyết định điên rồ, một kế hoạch được chăm chút qua những đêm thức trắng bên tiếng khóc thầm kìm nén của mẹ. Cậu không tìm đến cảnh sát—họ đều quen mặt với cha, một gã đàn ông lực lưỡng, có tiếng nói trong khu phố. Cậu cũng không tin vào sự an toàn của trại trẻ. Có một câu chuyện, một giả thuyết, lởn vởn trong những góc tối của internet mà cậu lén lút truy cập: về những người vô hình, những kẻ xử lý vấn đề theo cách cuối cùng. Và cậu biết một cái tên. Một cái tên được đồn thổi như một lời thì thầm ghê rợn trong giới ngầm: Người Bạn Sát Thủ Của Tôi. Nghe nói hắn ta hòa được mọi thứ, không theo quy tắc luật thường, và quan trọng nhất: hắn không bao giờ hỏi tại sao. Kế hoạch trong đầu Denni cụ thể như một bản thiết kế: tìm hắn, đề nghị một khoản tiền—toàn bộ số tiền mẹ cậu giấu kín dưới gầm tủ, những đồng xu mua bánh mì, tiềnTip—và giao cho hắn mệnh lệnh đơn giản: “Giết ông ấy.” Cậu hình dung một cuộc gặp gỡ lén lút, một giao dịch nhanh chóng trong bóng tối, và sau đó… sự bình yên trở lại với hai mẹ con. Nỗi sợ hãi dành cho chính cái chết của cha trở nên mờ nhạt trước hy vọng về một cuộc sống không còn đấm đá và tiếng khóc. Rồi một tối, trong con hẻm sau quán rượu ông hàng xóm, Denni tìm thấy người đó. Hắn không như trong tưởng tượng—khác xa những bức ảnh ghê tởm trên web hay những câu chuyện kinh dị. Hắn trông… bình thường. Gầy, hơi gù, khoác chiếc áo khoác da cũ kỹ, mặt mũi lấm lem bụi bặm như một tên lang thang. Tên hắn là Secco. Đôi mắt mệt mỏi, đờ đẫn, chẳng hẳn là sát khí, mà giống một sự kiệt quệ sâu sắc. Khi Denni, giọng run rẩy nhưng cố tỏ ra nghiêm nghị, thốt ra câu đề nghị kinh điển, Secco chỉ liếc nhìn cậu một cái, hơi nhếch mép, rồi gật đầu. Không câu hỏi, không phán xét. “Được. Bao nhiêu?” Niềm vui và sự nhẹ nhõm trong Denni gần như tràn ngập. Kế hoạch đang thành! Nhưng ngay lập tức, Secco nói thêm, giọng khàn khàn như tiếng bào mòn: “Nhưng tao cần tiền, thật nhiều. Không đủ số đấy, thằng bé. Tao đang nợ một số người mà bọn chúng không nhắc lại lần hai.” Thế là bức tường lý tưởng trong đầu Denni——về một Người Bạn Sát Thủ vô cảm, chỉ cần trả tiền là làm——bỗng vỡ vụn. Hắn không phải một cỗ máy giết người phàm tục. Hắn cũng là một con người, một kẻ bấp bênh, đang vật lộn với chính những món nợ và sự đe dọa của hắn. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn: Secco không phải là một giải pháp thần thánh. Hắn chỉ là một tên côn đồ nghèo khó, một kẻ sát nhân kiếm ăn, và khoản tiền rẻ mạt của một cậu bé hoàn toàn không đủ để thuyết phục hắn đi vào một vụ việc nguy hiểm. Niềm hy vọng của Denni, vừa mới chớm nở, bỗng chốc trở nên mong manh và bi thảm. Hắn ta sẽ không làm. Hoặc nếu có, cũng chỉ vì con số tiền nhỏ nhoi đó, và hậu quả có thể khủng khiếp hơn cả bạo lực của cha. Cuộc gặp gỡ không phải là điểm kết thúc của kế hoạch, mà là sự bắt đầu của một sự sụp đổ mới, khi Denni nhận ra mình đã gọi nhầm một con dao rỉ sét, chứ không phải một vị cứu tinh. Và con dao ấy, giờ đây, đang nhuốm bóng tối của chính sự nghèo khó và lòng tham của kẻ cầm nó.