Đó là một tuần kỳ quặc, một tuần mà nước cứ rò rỉ ở đủ mọi góc phố và cả trong những tâm trí của người dân nơi đây. Moha, chàng trai trẻ mới từ Ma-rốc sang, biết rõ điều đó. Công việc của anh - một thợ sửa ống nước - trong mắt nhiều người, chỉ là “công việc vặt”. Nhưng với anh, mỗi vân ống kim loại lạnh, mỗi đường nước loang lổng trên nền nhà, đều là thử thách và cơ hội.
Ngày thứ nhất, Valero, trưởng nhóm, trao cho anh chiếc túi công cụ cũ kỹ với một nụ cười gượng gạo. “Chỉ một tuần thôi, Moha. Thử xem sao.” Ánh mắt Valero như đang đoán định: một người ngoại quốc, tay mới mẻ, liệu có đủ khả năng xử lý những vấn đề thực tế, những cái ống nước vặn vẹo trong những ngôi nhà cũ kỹ? Hay khách hàng – những người vốn quen với những gia nhân “vặt” quen thuộc – sẽ gõ cửa và từ chối?
Những ngày tiếp theo trôi qua trong một hỗn loạn vừa lộn xộn vừa đầy tính giáo dục. Moha với tư cách “Người Làm Việc Vặt” (có lẽ họ nghĩ vậy) phải đối mặt với đủ loại phản ứng. Bà cụ bên hàng xóm, bà lặng lẽ chỉ tay vào bồn cầu đang nhỏ giọt, đôi mắt tràn đầy dò xét. Anh chàng trẻ tuổi ở căn nhà cuối phố, thấy Moha đến, vẫn còn nhăn mặt, như thể một sự xúc phạm đến sự “chuyên nghiệp” vốn có. Valero cứ lảng vảng quanh, ghi chép vào sổ tay, nhưng cũng bám theo từng bước chân của Moha, sẵn sàng nhảy vào “cứu nguy” nếu anh thất bại.
Công việc thì chẳng chờ đợi ai. Một chiếc ống PVC mềm nhũn trong tay anh vì lạnh. Một con ống đồng ăn mòn inside, nước chảy xoáy đục lỗ. Moha không nói nhiều. Anh chỉ làm. Những bàn tay, từng bị cắt, bị trầy vì những công việc vặt khác ở quê nhà, bắt đầu di chuyển với một sự tự tin âm thầm. Anh biết cách siết chặt các đường nối mà không cần đến búa to, biết cách dùng bẹ bấc để gói lại chỗ rò rỉ nhỏ, một kỹ thuật cha anh dạy. Mỗi lần nước ngừng chảy, mỗi lần tiếng kêu “tít” của vòi nước biến mất, là một lần anh thấy trong mắt khách hàng một sự ngạc nhiên nhỏ.
Chiều ngày thứ năm, có một vấn đề lớn. Ở căn nhà của ông lãnh đạo phường, ống chính bật gốc, nước phun ra như suối. Valero tái mặt. “Đây là công việc chuyên sâu, Moha. Anh không…” Anh chưa nói hết. Moha đã lặng lẽ lấy cưa, đặt một miếng sắt mỏng, bắt đầu hàn. Những tia lửa phụt ra trong bóng tối. Valero đứng đó, im lặng, không còn nghi ngờ. Ông lãnh đạo phường, ban đầu tỏ vẻ bực dọc, dần ngừng đứng khua tay, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của Moha, những ngón tay điềm tĩnh điều khiển ngọn lửa nhỏ.
Đến sáng thứ Bảy – ngày cuối cùng, một sự im lặng bất thường bao trùm. Không còn tiếng thở dài, không cái liếc dò xét. Bà cụ hàng xóm mời anh tách trà. Anh chàng trẻ tuổi ngày xưa bây giờ thầm giúp Moha mang dụng cụ. Thậm chí Valero cũng không còn sổ tay. “Anh giỏi thật,” Valero nói, giọng khô khan nhưng chân thành. “Nhưng… còn cái nhìn của người dân?”.
Moha nhìn ra con phố đang chuyển động trong buổi sáng. Anh biết họ không thay đổi hoàn toàn chỉ sau sáu ngày. Định kiến không dễ phá vỡ như một đoạn ống hư. Nhưng trong sáu ngày đó, qua từng giọt nước được cứu vãn, qua từng cái siết chặt từng chỗ nối, anh đã chứng minh: “Người Làm Việc Vặt” như anh không chỉ biết sửa ống nước. Anh biết cách để mọi người nhìn thấy, rằng đôi khi, sự tôn trọng và sự chung sống bắt đầu từ một thứ rất nhỏ bé và cực kỳ thực tế: từ việc thay một chiếc gioăng, từ việc đừng để nước nhỏ giọt.
Có lẽ sáu ngày là không đủ để xóa bỏ tất cả rào cản. Nhưng có lẽ, chừng đó đủ để một người Marốc trẻ và những cư dân của con phố ấy, bắt đầu học cách sống chung, không phải như những người lạ, mà như những người đã từng cùng nhau tuột một hơi thở gấp gáp khi cái ống cuối cùng được gõêm, và nước chảy trơn tru.