Người Nhện: Khởi Đầu Mới --- Chương 1: Những Ngày Chìm Vào Quên Lãng Bốn năm. Bốn năm kể từ ngày Peter Parker đứng trước cánh cửa của Doctor Strange, hai tay run rẩy, nghẹn ngào nói ra câu cuối cùng trước khi mọi thứ chạm vào hư vô. "Mọi người sẽ quên mất tôi." Bốn năm kể từ ngày cả thế giới — từng biết đến Người Nhện — bỗng chốc không còn nhớ ai đã từng nhảy múa giữa những tòa nhà chọc trời, ai đã từng cười đùa trên mái nhà, ai đã từng đứng ra khi mọi thứ sụp đổ. Và bốn năm qua, Peter Parker đã học cách sống trong khoảng trống đó. --- Đêm nay, New York lạnh buốt. Không phải cái lạnh thường ngày của mùa đông Manhattan — mà là thứ lạnh chảy trong xương tủy, thứ lạnh mà chỉ người cô độc mới hiểu. Peter đứng trên một tòa nhà bỏ hoang ở khu Hell's Kitchen, chiếc áo khoác cũ kỹ phủ lên bộ đồ Người Nhện đã ngả màu sau bốn năm không ngừng chiến đấu. Mũ bị che khuất nửa khuôn mặt, nhưng nếu ai đó đủ gần, họ sẽ thấy đôi mắt thâm quầng, râu ria xồm xoàm, và một vẻ mệt mỏi sâu đến mức không thuộc về tuổi hai mươi bốn. Anh không còn là Peter Parker của ngày xưa — cậu thanh niên ồn ào, hay nói nhảm, hay cười toe toét khi đang đánh nhau. Cậu bé từng mỗi ngày đến trường, từng tranh cãi với May về đồ ăn sáng, từng đỏ mặt mỗi khi nhìn MJ — tất cả đã chết cùng với lời nguyền của Strange. Bây giờ anh chỉ là một cái bóng. Peter nhảy từ tòa nhà này sang tòa nhia khác, những bước chạy trên bầu trời thành phố quen thuộc đến mức anh có thể làm mù. Anh đã đếm — 17 vụ trộm trong tuần này, 4 vụ cướp có vũ trang, 2 vụ bắt cóc, và vô số những thứ nhỏ hơn mà không ai báo cảnh sát vì không ai tin cảnh sát nữa. Anh chiến đấu mỗi đêm. Không nghỉ. Không ngủ đủ. Không ai gọi tên anh khi anh thắng, không ai ôm anh khi anh gục. Và đó chính xác là điều Peter đã chọn. --- Chương 2: Cơ Thể Phản Kháng Mọi thứ bắt đầu thay đổi vào một đêm thứ Ba tháng Mười Một. Peter đang truy đuổi một nhóm buôn lậu vũ khí ở khu cảng Brooklyn thì nó xảy ra — một cơn đau bất ngờ xé toạc khắp cơ thể anh, từ đầu ngón tay đến đầu ngón chân, như thể mỗi tế bào đang bị giật tung rồi ghép lại sai chỗ. Anh ngã từ trên mái nhà, lăn hai vòng trên mặt đất bê tông lạnh lẽo, hai tay ôm ngực, cắn chặt răng để không hét lên. Cảm giác đó... không giống bị thương. Không giống bị đánh. Nó giống hơn — giống như cơ thể anh đang thay đổi. Peter nằm đó hai mươi phút, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm cả bộ đồ. Khi cơn đau cuối cùng lùi lại, anh ngồi dậy và nhìn xuống hai bàn tay. Đôi tay đang run. Không phải run vì lạnh hay vì sợ. Mà run vì năng lượng — một thứ gì đó sền sệt, nóng hổi, chảy trong huyết quản như dòng điện chưa được kiểm soát. Peter nắm chặt tay, và anh cảm nhận được — sức mạnh. Nhiều hơn bình thường. Nhiều hơn bao giờ hết. Nhưng cùng lúc đó, anh cũng cảm nhận được thứ gì đó khác. Một sự khác biệt trong cơ thể mà anh không thể giải thích. Xúc giác nhạy bén hơn. Thính giác sắc hơn. Và đôi mắt — khi anh nhìn vào bóng tối, anh có thể nhìn thấy rõ hơn bao giờ hết, như thể bóng tối không còn tồn tại với anh. "Chuyện gì đang xảy ra với mình?" Peter thì thầm, giọng khàn đặc. Câu hỏi đó không có câu trả lời. Và đó là điều khiến anh sợ nhất. --- Chương 3: Dấu Vết Của Kẻ Vô Danh Trong những tuần tiếp theo, những cơn đau đó xuất hiện thường xuyên hơn. Mỗi lần chiến đấu, mỗi lần anh dùng sức mạnh vượt quá giới hạn, cơ thể anh phản ứng — đôi khi mạnh hơn, đôi khi kiệt sức hơn, nhưng luôn khác so với trước. Peter bắt đầu ghi chép. Anh không có ai để nói chuyện, nên anh tự nói chuyện với mình qua cuốn nhật ký cũ mà anh tìm thấy trong chiếc vali duy nhất mà anh mang theo từ căn hộ của May. Trang đầu tiên, anh viết: "Ngày 15/11. Cơn đau thứ ba trong tuần. Lần này nó kéo dài hơn. Tay phải run khoảng 3 phút sau khi kết thúc. Nhưng sức mạnh tăng lên rõ rệt — tôi đã ngăn một chiếc xe tải lao vào đám đông chỉ bằng một tay. Một tay. Trước đây tôi không thể làm điều đó." "Ngày 22/11. Giác quan thứ sáu bắt đầu hoạt động rõ rệt hơn. Tôi có thể nghe tim đập của người trong tòa nhà bên cạnh. Tôi có thể ngửi thấy khói từ khu phố cách đây 3 cây số. Đây không phải là điều bình thường. Đây không phải là điều Người Nhện bình thường có." "Ngày 3/12. Tôi không biết mình đang trở thành cái gì." --- Nhưng Peter không có thời gian để lo lắng cho bản thân. Bởi vì thành phố đang thay đổi. Và không phải theo hướng tốt đẹp hơn. --- Chương 4: Chuỗi Tội Ác Vụ án đầu tiên xảy ra ở khu Financial District. Một nhà khoa học tên là Dr. Elias Voss — chuyên gia về sinh học phân tử tại Đại Columbia — được tìm thấy chết trong phòng thí nghiệm của mình. Không vết thương. Không dấu hiệu độc tố. Không gì cả. Cơ thể ông ta nằm trên sàn nhà, mắt mở trừng trừng, khuôn mặt biến dạng trong nỗi kinh hoàng tột cùng, như thể ông ta đã chết vì sợ. Cảnh sát gọi đó là "cơn đau tim". Báo chí không quan tâm. Nhưng Peter quan tâm. Vì khi anh đến hiện trường — đột nhập qua cửa sổ tầng hầm lúc nửa đêm — anh cảm nhận được thứ gì đó. Một mùi. Không phải mùi hóa học, không phải mùi máu. Mà là mùi của thứ gì đó cổ xưa, thứ gì đó không thuộc về thế giới này. Nó nằm trong không khí, trên tường, trên da thịt của nạn nhân — một thứ mà xúc giác thứ sáu của Peter đang gào thét cảnh báo. Vụ án thứ hai xảy ra ba ngày sau. Một nữ tu sĩ ở một tu viện nhỏ ở khu Bronx. Cùng một triệu chứng. Cùng khuôn mặt kinh hoàng. Cùng mùi. Vụ án thứ ba. Thứ tư. Thứ năm. Peter bắt đầu nhìn thấy một khuôn mẹo. Tất cả nạn nhân đều là những người có liên quan đến nghiên cứu sinh học tiên tiến. Tất cả đều chết trong tình trạng hoảng loạn tột độ mà không có nguyên nhân vật lý. Và tất cả — tất cả — đều để lại dấu vết của thứ mùi kỳ lạ đó. Anh không phải thám tử. Anh không có Tony Stark để phân tích dữ liệu, không có Happy Hogan để dò tra thông tin, không có ai cả. Anh chỉ có bản năng, sức mạnh, và sự kiên nhẫn của một người đã sống sót qua bốn năm cô độc. Nhưng bản năng đang nói với anh rằng đây không phải là một kẻ giết người bình thường. Đây là thứ gì đó hùng mạnh hơn nhiều. --- Chương 5: Ranh Giới Mỏng Manh Đêm mười bốn tháng Mười Hai, Peter đang ngồi trên gác mái của tòa nhà anh đang trú ẩn — một căn hộ nhỏ ở khu Queens, không có tên, không có hồ sơ, không tồn tại trong bất kỳ hệ thống nào. Anh đang xem tin tức trên chiếc điện thoại cũ kỹ, cắn một miếng bánh mì nguội ngắt, thì cơ thể anh lại phản ứng. Lần này không phải cơn đau. Lần này là nhìn thấy. Đôi mắt anh bỗng chốc đổi màu — từ nâu sang một màu vàng chói lòa, rồi lại trở về. Và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy thứ gì đó trên bầu trời New York — một vệt sáng mờ ảo, như một vết nứt trong không gian, trôi dạt qua đường chân trời và biến mất trong vài giây. Peter đứng bật dậy. Bánh mì rơi xuống sàn. "Không," anh thì thầm. "Không, không, không..." Anh biết cái gì đang xảy ra. Anh đã đọc về nó — trong những cuốn sách cũ của May, trong những tài liệu mà anh trộm được từ phòng thí nghiệm của Oscorp khi còn là sinh viên. Cơ thể anh đang tiến hóa. Hoặc suy đổi. Hoặc cả hai. Và nếu anh không tìm ra nguyên nhân, anh sẽ mất kiểm soát hoàn toàn. --- Chương 6: Bóng Tối Trỗi Dậy Trong khi Peter đang chiến đấu với chính cơ thể mình, thành phố bên dưới đang chìm vào bóng tối sâu hơn. Vụ án thứ bảy xảy ra ở trung tâm Manhattan. Lần này không phải một cá nhân — mà là cả một tòa nhà. Một tòa tháp văn phòng 40 tầng, bỗng chốc im lặng trong một đêm thứ Năm. Không điện. Không ánh sáng. Khi cảnh sát đột nhập vào, họ tìm thấy 200 người — tất cả đều sống, tất cả đền ngồi bất động, tất cả đều mở trừng trừng mắt, và tất cả đều không thể nói. Họ không bị thương. Họ không bị đánh. Họ chỉ bị sợ — sợ đến mức ngôn ngữ và chuyển động đều bị khóa lại. Peter đứng trên mái tòa nhà đối diện, nhìn cảnh tượng đó, và lần đầu tiên trong bốn năm, anh cảm thấy sợ hãi thực sự. Không phải sợ kẻ thù. Mà sợ rằng kẻ thù này — thứ gì đó đang giết người bằng nỗi sợ hãi, thứ gì đó đang mở ra vết nứt trên bầu trời, thứ gì đó đang đợi anh — có thể mạnh hơn bất kỳ thứ gì anh từng đối mặt. Và tệ hơn nữa: cơ thể anh đang trở thành một biến số mà anh không thể kiểm soát. --- Chương 7: Khởi Đầu Mới Peter quỳ xuống trên mái nhà, hai tay chống lên bê tông lạnh, thở gấp. Cơn đau lại đến — lần này mạnh hơn, kéo dài hơn, và anh cảm nhận được thứ gì đó vỡ bên trong, như thể ranh giới giữa Peter Parker và Người Nhện đang bị xé toạc. Anh nhắm mắt lại. Trong bóng tối đó, anh nhìn thấy ký ức — những ký ức mà anh không nên có, vì chúng đã bị xóa khỏi đầu mọi người. Nhưng chúng vẫn ở đây, sâu bên trong, không bao giờ biến mất. MJ cười. May nấu bữa tối. Ned vẫy tay từ xa. Tony nhìn anh bằng ánh mắt mà anh không bao giờ quên. Peter mở mắt. Nước mắt chảy xuống má. "Không," anh nói, giọng run nhưng kiên định. "Tôi sẽ không để thứ này đánh bại mình. Tôi sẽ không để thứ này phá hủy thành phố này." Anh đứng dậy. Cơ thể vẫn run. Xúc giác vẫu gào thét. Nhưng Peter Parker — người đã từng là Người Nhện, người đã hy sinh tất cả, người đã đứng dậy sau mỗi lần ngã — bước về phía trước. Bởi vì đây không phải là kết thúc. Đây là Khởi Đầu Mới. --- Người Nhện: Khởi Đầu Mới — Chương 1: Những Ngày Chìm Vào Quên Lãng --- [Tiếp theo: Chương 8 — Kẻ Mang Tên Không Tên, nơi Peter bắt đầu truy vết nguồn gốc của chuỗi tội ác, và phát hiện ra rằng kẻ thù mà anh đang đối mặt không chỉ giết người — mà đang thức tỉnh thứ gì đó cổ xưa hơn cả chính anh.]