Người Trên Vạn Người (Phần 6)
Cuộc sống của Zhang Chulan vốn dĩ êm đềm như bao sinh viên đại học khác: sáng dậy trễ, vội chạy đến giảng đường với chiếc bánh bao trên tay, tối về lại cắm đầu vào mớ bài tập chất đống. Những bộ anime, mấy trận game online, vài chầu nhậu lè phè với lũ bạn - tưởng chừng ngày tháng cứ thế trôi đi nhạt nhẽo. Cho đến cái lần anh quyết định về thăm ngôi làng nhỏ của ông nội, nơi mà ngay từ phút đặt chân đến, không khí đã ngập mùi ẩm mốc và thứ tĩnh lặng khiến gáy cứ dựng đứng.
Chiều muộn hôm ấy, Chulan lang thang qua nghĩa địa làng, mắt dán vào mảnh bản đồ cũ kỹ đang nhàu nát. Gió rít qua kẽ đá lát như tiếng thở dài của những ngôi mộ vô danh, cành cây khô gãy lạo xạo dưới chân. Anh còn chưa kịp nhận ra thứ mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, lũ tử thi đã lồ lộ hiện ra từ phía sau những tấm bia mộ. Mắt đục ngầu, da thịt rữa nát, chúng lết về phía anh với tốc độ kinh dị chẳng khác gì trong phim zombie. Chulan vùng chạy, nhưng chân tay cứng đờ vì sợ hãi, hơi thở nghẹn lại khi lưng quần áo bị móng tay thối rữa của một xác sống tóm chặt.
"Thôi chết rồi…" - câu nghĩ vụt lóe lên trong đầu. Chulan nhắm tịt mắt, cơ thể co cứng chờ đợi cơn đau xé thịt. Nhưng thứ vang lên tiếp theo lại là tiếng chém gió gọn lụm. Lũ zombie đầu lìa khỏi cổ trong nháy mắt trước khi anh kịp mở mắt. Giữa màn sương chiều đặc quánh, bóng hình một cô gái áo choàng đen sẫm như hòa vào hoàng hôn. Kiếm trong tay nàng lóe lên vệt sáng bạc, mũi kiếm vẫn rỉ máu đen của lũ quái vật.
Chulan chưa kịp thốt lời cảm ơn, cô gái đã quay lưng. Chiếc khăn choàng bay phần phật che khuất gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc như dao – lạnh lùng, dửng dưng, chẳng buồn ngoái lại nhìn kẻ vừa được cứu. Nàng bước vào màn sương mỏng rồi tan biến như chưa từng hiện diện, để lại anh giữa nghĩa địa với xác zombie ngổn ngang và hàng vạn câu hỏi không lời đáp.
Cơn gió chiều thổi qua, cuốn theo mảnh giấy vàng ố từ trong tay một xác sống văng đến chân Chulan. Trên đó, nét mực đỏ loang lổ vẽ ký hiệu kỳ dị: một vòng tròn máu bao quanh chữ "Toàn Tính" nguệch ngoạc.