Nguyên Sinh (Phần 3)
Krog dựa lưng vào vách đá lởm chởm, hơi thở gấp gáp sau cuộc đụng độ với lũ Thalassodromeus – những kẻ săn mồi bay vừa cướp đi miếng ăn cuối cùng của hắn. Bụng đói cồn cào, mắt nhìn mờ đi vì khát. Thế giới buổi sơ khai này chẳng bao giờ dung thứ kẻ yếu, và Krog đang dần trở thành một trong số đó.
Nhưng rồi, tiếng gầm rền đất giật mình đưa hắn tỉnh táo. Đằng sau bụi rậm, một con Triceratops non bị kẹt chân giữa dây leo quấn chặt như trăn. Đôi mắt nâu to tròn của nó nhìn Krog đầy hoảng sợ, nhưng kèm theo một thoáng cầu cứu. Lưỡi giáo gãy nửa của Krog giơ lên, nhưng bất chợt hắn dừng lại. Hắn nhớ đến lời đồn của bộ lạc về "những con quái vật máu lạnh", nhưng tiếng thở phì phò yếu ớt kia nào khác gì hắn lúc này?
Krog ném giáo. Tay hắn run rẩy lần tìm đường cắt dây cho con vật bằng mảnh đá vỏn vẹn. Phải mất cả buổi trời, tiếng cọ sột soạt và mồ hôi nhễ nhại mới giải thoát được con Triceratops. Nó vùng chạy, nhưng chỉ được mươi bước lại quay đầu nhìn, mũi sừng chĩa thẳng về phía xa – nơi bóng đen của một gã Allosaurus đang rình rập tiến lại gần.
Đôi bạn kỳ lạ không hề bàn tính. Krog nhảy phắt lên lưng Triceratops, tay túm lấy sừng. Con vật gầm lên một tiếng giận dữ rồi lao đi như bão, sừng nhọn hất văng kẻ săn mồi đang lao tới. Từ đó, thế giới của Krog đổi khác. Nó dạy hắn cách nghe tiếng lá rung báo hiệu mưa đá, hắn chỉ cho nó hang động tránh bão. Krog chia sẻ xương thịt thú săn, nó cho hắn dòng sữa ngọt kỳ lạ khi hắn ngã bệnh. Một buổi sáng nắng gắt, khi đàn Velociraptor rượt hắn đến vực thẳm, chính tiếng giậm chân đùng đùng của Triceratops từ xa khiến lũ săn mồi khiếp đảm tháo lui.
Tình bạn ấy chẳng cần lời. Nó sinh ra từ nỗi cô độc của muôn loài trước thảm đỏ sinh tồn – nơi kẻ khác khác lạ đôi khi là bạn, hay là cứu tinh duy nhất trong thế giới Nguyên Sinh (Phần 3) này.