Haruna Tsunematsu (Yuri Tsunematsu) đã đắm mình vào thế giới truyền thuyết đô thị từ cái ngày còn bé, khi lần đầu nghe bà kể về những nơi "không thuộc về thế giới này". Giờ đây, trong căn phòng ký túc xá chất đầy tài liệu về văn hóa dân gian, cô quyết định dành trọn luận văn tốt nghiệp cho câu chuyện ám ảnh nhất từng lan truyền trên mạng - "Nhà Ga Nuốt Chửng" Kisagari. Những bài đăng năm 2004 vẫn còn lưu lại dấu vết rùng mình: hình ảnh mờ ảo về ga Kisaragi như hàm răng quái vật, lời đồn về hành khách mất tích khi chạm tay vào hàng rào gỉ sét.
Tuần thứ ba sưu tầm tư liệu, Haruna gần như bế tắc. Dân địa phương lảng tránh khi cô hỏi về Kisaragi, thư viện trường chỉ lưu những bài báo vu vơ. Như thể có bàn tay nào đó đang xóa sạch dấu vết thật sự của Nhà Ga Nuốt Chửng. Tới đêm thứ mười lăm, một email lạ xuất hiện: "Tôi biết cô đang tìm Hasumi. Gặp tôi ở quán cà phê Yamauchi, 3 giờ chiều mai". Ký tên Junko Hayama (Eriko Sato).
Junko ngồi lặng trong góc quán, ngón tay gõ nhịp liên hồi lên tách trà nguội lạnh. "Chẳng ai tin tôi cả," giọng bà chùng xuống như tiếng gió xuyên qua khe cửa, "nhưng Kisagari không phải truyền thuyết." Bà đẩy về phía Haruna tập tài liệu mỏng - những trang in từ diễn đàn năm xưa, dòng chữ cuối cùng trong bài đăng gốc bị nhòe mực đỏ: "Nó nuốt tôi rồi!". Trời nhập nhoạng tối khi Junko dắt Haruna tới bãi đất hoang ven thành phố. Trước mắt họ, ga Kisaragi hiện ra như xác tàu bị lãng quên - cỏ dại mọc xuyên qua khe vỡ trên sân ga, tấm biển sắt cong vênh ghi dòng chữ "Lối vào cấm" bị gạch chéo bằng sơn đen.
"14 tháng 11 năm 2004," Junko thều thào, "Tôi đứng ngay vị trí này khi mặt đất dưới chân rung chuyển. Cánh cửa soát vé mở ra... một đường hầm tối om dù ga đã ngừng hoạt động từ lâu." Bà nắm chặt tay Haruna, móng tay đâm vào da thịt. "Hôm ấy có bảy người biến mất. Chỉ mình tôi quay về, nhưng không còn là Junko của ngày xưa nữa."
Haruna quyết định trở lại ga Kisaragi lúc nửa đêm, máy quay cầm tay run run trong tay. Ánh đèn pin lạnh lẽo khua động bóng tối, chiếu vào lối xuống đường hầm đã bị phong tỏa. Tấm biển "Nguy hiểm" bị xé toạc, để lộ những bậc thang nghiêng vẹo. Mùi ẩm mốc quyện với thứ gì đó tanh tưởi xộc thẳng lên mũi khi cô bước xuống. Đâu đó sâu thẳm phía dưới, âm thanh leng keng như tiếng chuông tàu điện vọng lên từng hồi. Chính khoảnh khắc ngón tay Haruna chạm vào thành hầm lạnh buốt, một luồng gió đen ào tới cuốn bay chiếc khăn quàng - tiếng cười khàn khàn vang lên sau lưng cô như tiếng kim loại cào vào tường. Nhà Ga Nuốt Chửng đã thức giấc.