Gió đêm lạnh buốt cuốn theo chiếc lá vàng úa lướt qua hiện trường vụ tai nạn. Chiếc xe tải chở hàng lật nghiêng, mui bẹp dúm hé lộ khoang lái tan hoang – nơi một hộp sắt bám đầy bùn đất văng ra ngoài. Thứ nằm bên trong khiến đội điều tra sởn gai ốc: một bộ xương khô cong queo trong tư thế ôm chặt chiếc hộp thiếc mờ gỉ. Vụ việc tưởng đơn giản ấy như con dao xẻng đào bới lớp đất phủ dày hàng thập kỷ, kéo hai con người xa lạ về cùng một vực thẳm bí ẩn. K. – cô gái bướng bỉnh với vết sẹo dọc sống lưng – nhận hung tin từ cảnh sát bằng nụ cười chua chát. Lá thư tuyệt mệnh cha để lại bỗng trở thành trò đùa tàn nhẫn khi thi thể thật sự của ông đã mục ruỗng dưới móng căn biệt thự hoang. Cùng lúc, T. – chàng trai mồ côi mang trong mình ký ức mờ nhạt về đôi bàn tay dị dạng – bị cuốn vào vòng xoáy khi nhận ra chiếc khóa trái tim trên cổ bộ xương giống hệt kỷ vật duy nhất anh có. Thành phố bề ngoài lấp lánh ánh đèn neon bỗng hiện nguyên hình là mạng nhện chằng chịt. Từng câu hỏi xé toang vết thương lòng của họ: Tại sao cảnh sát trưởng quận 7 năm xưa gấp rút hỏa táng hồ sơ vụ mất tích? Ai là kẻ liên tục đột nhập kho lưu trữ bệnh viện tâm thần cũ? Bàn tay trái với sáu ngón trên bộ hài cốt phải chăng là thứ huyết thống họ cố chối bỏ? Những đêm trắng trong xe bán tải cũ kĩ giữa núi tài liệu mốc meo, họ ghép lại mảnh vỡ từ đồng xu đúc lỗi niên đại, nhật ký bác sĩ pháp y viết bằng mực tàng hình, cho đến tiếng khóc thất thanh trong băng ghi âm cũ kỹ. Hai con người cô độc ban đầu chỉ liên kết bởi lợi ích chung dần nhận ra: mỗi lớp màn đen được vén lên, chính họ cũng đang giẫm lên ranh giới mỏng manh giữa nạn nhân và tòng phạm. Và khi cái chết của cựu chủ tịch tập đoàn dược phẩm bị phanh phui là vụ giết người được dàn dựng tinh vi, "Nhân Chi Sơ" không còn là cuộc truy tìm nguồn gốc cá nhân. Nó trở thành cuộc vật lộn với những định nghĩa về lương tri – liệu trái tim con người có thực sự nguyên vẹn khi ra đời, hay chính những u tối bị chôn giấu của xã hội đã bóp méo thiện tính ấy từ thuở hồng hoang?