Nhật Ký Khủng Long (Phần 3):
Ngày thứ 27 - Mùa Lá Rơi
Hôm nay, bầu trời xám xịt như một tảng đá khổng lồ đè nặng. Tôi (vẫn là con Titanosaurus nhỏ nhất đàn) phát hiện dấu chân lạ gần hồ nước – to hơn gấp đôi chân bố tôi, sâu đến mức nước ngầm rỉ ra lấp lánh. Bọn Velociraptor gần đấy cũng lập tức biến mất, không hề ré lấy một tiếng. Chuyện gì đang xảy ra?
Đêm không ngủ:
Tiếng gầm rú từ hang núi phía tây khiến cả đàn thức giấc. Mẹ dồn tụi con vào góc hang, đôi mắt không rời lối vào. Mùi máu tanh nồng trộn với hơi thở gấp gáp của anh em tôi. Không phải T-Rex… thứ gì đó còn hung dữ hơn. Tôi chợt nhớ lời già Brachiosaurus: "Khi mặt trăng đỏ như lửa, quái vật không xương sống sẽ tỉnh giấc...".
Ngày thứ 28:
Bụi mù mịt che khuất nửa khu rừng. Dấu chân lạ dẫn đến vách đá sứt sẹo, xác một con Triceratops trưởng thành bị xé toạc, nhưng không có vết cắn nào. Già Stegosaurus run bắn người thì thào: "Nó hút cạn sinh lực, để lại xác rỗng...".
Bữa tối chẳng ai nuốt nổi:
Đàn tôi quyết định di chuyển. Bố gầm lên hiệu lệnh, nhưng giọng khàn đặc lo lắng. Tôi ngoái lại nhìn cánh rừng quê hương lần cuối – những tán dương xỉ khổng lồ rũ xuống như đang tang. Có lẽ phần 3 hành trình này sẽ đẫm máu hơn tưởng tượng...
P/S: Tôi giấu mẩu xương khô vào hốc cây – phòng khi không quay về. Nếu bạn đọc được dòng này, hãy tránh xa vùng đất lửa!
---
(Ý tưởng mở rộng tự nhiên: Thêm chi tiết sinh tồn khắc nghiệt, bí ẩn "quái vật" phi truyền thống, tâm lý đàn khủng long già – non khác biệt).