Nhìn Xuống Vực Thẳm Không phải ai cũng xứng đáng có cơ hội thứ hai. Điều tra viên giàu kinh nghiệm Wallat biết điều đó với một sự chắc chắn ăn sâu vào xương tủy, một chân lý được đúc bằng máu và tro tàn của những vụ án chưa từng giải quyết. Và trong danh sách những kẻ không bao giờ xứng đáng, tên giết trẻ em Hagenow đứng ở vị trí đầu tiên. Mười lăm năm trong ngục tối không phai mờ tội ác của hắn, chỉ làm cho bóng ma của những đứa trẻ còn rỉ máu dày thêm. Thế mà hắn đã được thả, một quyết định pháp lý lạnh lùng mà Wallat coi là sự phản bội với công lý. Hagenow vẫn bị đánh dấu là nguy hiểm, một con thú đã bị tháo xiềng, và Wallat được trao nhiệm vụ không chính thức – một nhiệm vụ không hề có trong bất kỳ cẩm nang nghiệp vụ nào của LKA: phải bắt quả tang hắn, phải đủ bằng chứng vượt qua mọi nghi ngờ, để tống hắn vào nhà tù vĩnh viễn. Không phải vì nhiệm vụ, mà vì thế giới cần được cứu rỗi khỏi một mối đe dọa hiện hữu. Đó là nhiệm vụ của riêng anh, một cuộc săn đuổi thầm lặng và dai dẳng, trong đó Wallat phải nhìn thẳng vào vực thẳm mà Hagenow tượng trưng, và không được chớp mắt. Trong khi đó, ở một ngóc ngách bình yên của nước Đức, cựu tù nhân Hagenow đang cố gắng xây dựng một lớp vỏ mới. Hắn chuyển đến một căn phòng nhỏ trong ngôi nhà cổ kính của mục sư Berkenbusch – một người đàn ông với ánh mắt hiền từ và niềm tin mãnh liệt vào sự chuộc lỗi. Hagenow bắt đầu làm việc tại xưởng cưa địa phương, đôi tay vốn đã quen thuộc với những công cụ nhọn bén giờ đây phải xử lý những tấm gỗ thông. Anh ta tỏ ra ngoan ngoãn, lặng lẽ, gần như muốn hòa tan vào bức tranh làng quê tĩnh lặng này. Nhưng đội LKA do Wallat chỉ huy vẫn ở đó, như những bóng ma không có hình dạng, phục vụ hắn suốt ngày đêm. Mỗi bước chân của Hagenow, mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi cái nhìn đều được ghi lại, phân tích, đối chiếu. Họ đang chờ đợi, như Wallat đang chờ đợi – một sự sai lầm, một cái chớp mắt, một phản ứng bản năng của con quỷ đang ngủ yên. Niềm vui giả tạo của sự ổn định mới đổ vỡ khi cậu con trai tám tuổi của quản gia nhà Berkenbusch, Max, biến mất không một dấu vết. Ngôi nhà của mục sư, nơi từng ngân vang tiếng cười trẻ thơ, giờ chỉ còn là một không gian trống rỗng, chứa đựng nỗi kinh hoàng. Max, đứa trẻ tò mò với đôi mắt ngọc và mái tóc vàng, đã đi đâu? Điều tra lao vào ngôi làng nhỏ, mọi cửa ngõ, mọi miệng lưỡi. Sự hiện diện của đội LKA, cùng với sự tập trung vào Hagenow – người dân trong làng bắt đầu nhìn anh ta với ánh mắt khác, lẫn lộn giữa sự ghê sợ và sự tò mò đầy hoài nghi. Liễu cây trong sân nhà Berkenbusch lắc lưng trong gió tối. Một chiếc xe đạp cũ kỹ của Max được tìm thấy ven con đường mòn dẫn vào rừng. Wallat đứng trước bản đồ, mũi tay chọc lên các khu vực đã khám xét. Hagenow là nghi ngờ số một. Mọi bằng chứng đều trỏ về hắn, hoặc ít nhất là sự im lặng đáng ngờ của hắn. Nhưng cũng có một lỗ hổng, một khoảng trống trong lịch trình của Hagenow đêm đó. Anh có thể đã ở đâu? Wallat nhìn xuống vực thẳm của chính mình – nỗi sợ rằng một lần nữa, hắn sẽ thoát, rằng công lý sẽ lại bị đánh cắp. Và bây giờ, một đứa trẻ nữa đang mắc kẹt trong bóng tối. Hagenow, trong căn phòng nhỏ của mình, không hề tỏ ra lo lắng. Anh ta tiếp tục sửa những chiếc ghế gỗ, vẻ mặt điềm tĩnh một cách đáng sợ. Nhưng trong ánh mắt anh ta, có những tia sáng lạnh lẽo, như thể hắn đang theo dõi cuộc điều tra, như thể hắn cũng đang nhìn xuống vực thẳm – vực thẳm của sự trả thù được tính toán, hoặc một sự chơi trò mới và đáng sợ hơn. Giữa cánh rừng tối, sự mất tích của Max không chỉ là một vụ án. Nó là một ngọn đèn pin mỏng manh chiếu sáng vực thẳm đang rộng mở dưới chân tất cả mọi người: cho Wallat với sự ám ảnh bệnh hoạn, cho Hagenow với quá khứ kinh hoàng được che giấu, cho mục sư Berkenbusch với niềm tin lung lay, và cho ngôi làng nhỏ với lớp vỏ bình yên đã bị vỡ vụn. Ai đó đang đứng ở mép vực. Và có thể, ai đó đang cố gắng kéo một đứa trẻ xuống cùng. Cuộc săn đuổi bây giờ không còn chỉ là về một tên tù nhân. Nó là về việc ngăn một cái chết thứ hai, và nhìn thẳng vào hố sâu tối tăm nhất của lòng người, nơi mà cả hy vọng và sự tàn bệnh đều có thể sinh sôi.