Poona không phải kiểu ca sĩ hát nhạc vàng mùi mẫn hay nhạc trẻ bắt tai vô hồn. Ở mấy quán bar nhỏ quận 4, chỗ mà bia hơi rẻ như nước lọc, khói thuốc mù mịt đến mức nhìn rõ mặt người đứng cách một mét cũng khó, cô đứng trên sân khấu gỗ nứt nẻ, gảy cây guitar bass cũ kỹ của bố, hát những bài do chính mình viết. Giọng cô khàn khàn, có lúc run rẩy, nhưng mỗi lần đánh vào nhịp trống dồn dập, gào lên mấy câu ca về kẻ giết người, về sự im lặng đáng sợ của cảnh sát, thì cả đám đông say xỉn cũng ngừng cụng ly, ngẩng lên nhìn. Mọi người hay gọi mấy bài đó là Nhịp Điệu Thù Hận. Cái tên ấy không phải cô tự đặt, là mấy ông khách quen ngồi góc quán, uống rượu lậu, nói vậy sau khi nghe cô hát xong, vỗ đùi khen "đúng là nhịp điệu của thù hận đấy". Cô không phản đối, vì đúng thật, mỗi nốt nhạc, mỗi lời ca ấy đều là thứ cô nuôi dưỡng từ lúc 12 tuổi, khi bố mẹ cô – hai nhạc công nhỏ bé, chưa bao giờ được đứng tên trên bìa đĩa – chết trong một vụ "cướp giật" ở ngõ nhỏ gần nhà. Cảnh sát kết luận nhanh như gió, nói là kẻ nghiện hút vào cướp, bắn chết hai người rồi bỏ chạy, không tìm được thủ phạm. Cô nhỏ bé đứng dưới mưa, nhìn quan tài bố mẹ phủ vải trắng, biết họ nói dối. Cô mơ làm ngôi sao, không phải để khoe áo đẹp, đi xe xịn. Cô muốn đứng trên sân khấu lớn nhất, có hàng vạn người xem, hát lớn những lời ca ấy, để cả thành phố đều nghe thấy, đều không thể làm ngơ nữa. Năm ngoái, cô gửi demo cho mấy hãng đĩa, chỉ có một hãng phản hồi: hãng của Dương "Cá Mập", tên trùm giải trí đang nắm trong tay nửa số ca sĩ top đầu hiện nay. Dương mời cô ký hợp đồng, nói sẽ đưa cô lên sân khấu thủ đô trong vòng một năm. Cô suýt gật đầu, cho đến khi tìm thấy tấm giấy lời bài hát dính máu trong hộp đàn cũ của mẹ, góc giấy có in biểu tượng cái đầu cá mập xanh – y hệt biểu tượng trên danh thiếp Dương đưa cho cô. Lúc đó cô mới chạy đến tìm cảnh sát Tuấn. Ông này là người đầu tiên có mặt tại hiện trường vụ án của bố mẹ cô mười năm trước, hồi đó còn là cảnh sát trẻ mới ra trường, bị cấp trên ép phải ghi kết luận cướp giật, ông chống lại, bị giáng chức, rồi treo bằng hai lần vì cứ đào lại vụ án. Thấy cô đưa tấm giấy lời bài hát ra, ông nhìn cái biểu tượng cá mập, tay run run chạm vào vết sẹo trên khớp ngón tay – vết đánh nhau với tên cấp trên hồi xưa. "Tôi biết ông ta liên quan", ông nói, giọng khàn đặc như cô. "Nhưng tôi không đủ bằng chứng. Cậu giúp tôi, tôi giúp cậu tìm ra sự thật." Cuộc truy tìm từ một vụ án cũ lạnh tanh, dần trở thành chuyện cá nhân. Đối với Poona, không còn là tìm thủ phạm giết người nữa, là đối mặt với kẻ sắp trao cho cô tất cả những gì cô mơ ước, rồi giết chết cô như đã giết bố mẹ cô. Đối với Tuấn, không còn là trách nhiệm công việc, là chuộc lại lỗi lầm đã để xảy ra mười năm trước, là cuối cùng cũng có thể ngủ ngon một giấc mà không mơ thấy bố mẹ cô nhìn ông với ánh mắt oán trách. Mấy hôm nay, thư dọa xuất hiện ở tủ đồ của cô, xe của Tuấn bị đâm nát đuôi, quán bar cô hát bị đập phá. Nhưng Nhịp Điệu Thù Hận vẫn vang lên mỗi tối, to hơn, dồn dập hơn. Cô sắp phải ký hợp đồng với Dương vào tuần sau, sân khấu đầu tiên của cô là buổi hòa nhạc lớn nhất của hãng Dương vào tháng tới. Cô có thể chọn im lặng, lấy danh vọng, hoặc chọn hát lên tất cả những gì mình biết, dù có phải trả giá bằng cả sự nghiệp, thậm chí là mạng sống. Nhưng nhìn đám đông dưới sân khấu đang hòa theo nhịp trống, cái nhịp mà cô đã ôm ấp suốt mười năm trời, cô biết mình không thể chọn cách đầu tiên.