Nồng Bổn Đa Tình – bốn chữ ấy không đơn thuần là một cụm từ, mà là một tâm phách, một hơi thở của kiếm đạo. Nó là lửa trong máu, là nước trong lòng, là cõi giới của những kẻ dám sống trọn vẹn, dám yêu thương và oán hận không giấu diếm. Người mang khí chất này, các họa thủ thường vẽ bằng nét phong phú, không cô đọng. Họ vừa là ngọn lửa cháy bỏng trong cơn phẫn nộ, giơ kiếm vì lẽ phải, vì bất khuất, vì một lời hứa nhỏ bé. Thế nhưng, trong gang tấc sau tia sáng lạnh của kiếm phong, lại là bầu nước biếc thẳm, sâu hun hút – nơi trú ngụ những tình cảm sâu kín, sự thương cảm cho muôn loài, và nỗi cô độc ngay giữa chốn đông người. Nồng, ở đây, là tính cách không pha tạp. Đồng, là bản sắc tự nhiên, không gượng ép. Bổn, là gốc rễ, là điều cốt lõi trong tim vốn đã định hình từ thuở thiếu thời. Còn Đa Tình, thì chính là bản thiên phú ấy phát triển thành một biển cả – yêu người, yêu đất nước, yêu cả những kẻ thù khiến họ phải nâng kiếm lên, yêu cả những cõi bụi bờ lạ, yêu mọi hiện hữu một cách mãnh liệt, đầy đặn, và đôi khi còn vội vã. Nó không phải sự mù quáng cảm tính. Một người Nồng Bổn Đa Tình, dù trong cơn giận dữ, vẫn giữ được một lấp lánh minh mẫn. Họ biết rõ mình đang vì ai mà chiến đấu, vì điều gì mà đau khổ. Tình cảm của họ như dòng suối mạnh mẽ – có thể xé toạc núi đá, nhưng cũng có thể tưới cây cỏ, làm đất đai màu mỡ. Chính sự đa tình này đôi khi khiến họ chịu đựng nhiều hơn người thường: nỗi đau của người khác như là của mình, niềm vui nhỏ bé cũng thấu đến tận xương tủy. Đó làánh sáng, cũng là gánh nặng. Trong võ lâm, kẻ có tư chất này thường được gọi là hảo hán phong trần. Họ không chui vào tháp ngà, không theo khuôn mẫu. Kiếm pháp của họ cũng thế: dõng dạc, phóng khoáng, đầy hơi thở đời thường, nhưng lại ẩn chứa những biến hóa khôn lường trong từng đường chém, từng nhảy tránh. Một đường kiếm có thể là cơn bão tức giận, một cước bước có thể là nỗi niềm da diết. Họ không đánh vì sát khí, mà đánh vì tình cảm phải được bảo vệ, bởi lẽ chính tình cảm đó là cội nguồn của kiếm đạo. Cuộc đời của họ thường là một bản trường ca đầy mâu thuẫn và vẻ đẹp bi thương. Họ kính trọng lễ nghĩa, nhưng không vì một mớ quy củ mà hy sinh tình thật. Họ trung thành với tri kỷ, nhưng cũng dám xé toạc lớp áo bạc màu để bảo vệ chân lý trong tim. Tình yêu của họ nồng nàn như rượu, nhưng cũng đắng cay như lá tràm thuở trường thành. Chính sự "đa tình" ấy đôi khi khiến họ dễ bị tổn thương, dễ sa vào những phiền muộn, nhưng cũng chính nó là nguồn sức mạnh bất diệt, thôi thúc họ đứng dậy sau mỗi lần ngã, kiếm trong tay vẫn còn nóng hổi. Tóm lại, Nồng Bổn Đa Tình là lối sống một kiếm, một tình, một kiếp người. Là khả năng cảm nhận sâu sắc từng hơi thở của đất trời, rồi từ đó thức tỉnh một khát vọng tự do, một sự phụng sự cho những điều lớn lao hơn bản thân. Đó là hơi thở của loài người ở trạng thái chân thật nhất, mãnh liệt nhất, và có thể, đáng trân trọng nhất. Một tâm hồn như thế, dù có trải qua trăm phen tan nát, trong mắt vẫn ánh lên tia sáng của những điều chưa tắt – như ngọn lửa giữa đêm dài, như dòng suối giữa sa mạc, là bản tình ca chưa từng đoạn tuyệt.