Cuộc sống bỗng trở mặt. Năm con người từng coi nhau như máu thịt, giờ đây cùng gục đầu trước một tương lai tăm tối. Khoản nợ ngân hàng của Trinh – đứa con gái ung thư giai đoạn cuối – đè nặng tựa núi đá. Thằng Đạt mất việp ở xưởng đóng tầu, chồng chất tiền vay nặng lãi. Còn Mai Ly, cô gái bán bar tối nào cũng khóc vì bạo hành, vết sẹo dài trên cổ tay chưa kịp lành. Họ như những chiếc lá úa giữa dòng đời ngược gió. Đêm ấy, trong căn phòng trọ ẩm mốc của thằng Tuấn "còi", hơi rượu nồng nặc quyện với tiếng thở dài. Đột nhiên, Hà – kẻ từng học luật giờ làm shipper – đập nắm đấm xuống bàn: "Chúng mày chỉ còn hai lựa chọn: tự đào hố chôn nhau, hoặc... đứng dậy cướp lại số phận!" . Ánh mắt hắn lạnh như thép khi luồn khẩu Colt 45 lên mặt bàn. Người khiến cả nhóm ngớ người lại chính là Ngọc. Con bé y tá nhút nhát bỗng dựng thẳng người, giọng run run nhưng đầy máu lửa: "Em biết chỗ để súng của bệnh viện. Và..." – nó hất tóc, nụ cừờl tái mét – "Chị Trinh không còn thời gian đợi chúng ta làm ăn lương thiện nữa phải không?". Trong khoảnh khắc ấy, cái tên "Nữ hoàng tiền mặt" chợt loé lên trong đầu thằng Đạt. Nó thủ thỉ với lũ bạn: "Nghe này, chúng ta không cướp ngân hàng để thành tội phạm..." – hắn ngừng lại, mím chặt môi – "...mà để cứu người. Và tạo ra một huyền thoại!". Kế hoạch "Cơn mưa vàng" ra đời trong những đêm mất ngủ. Ngọc luyện cách giấu dao mổ trong ống tay áo. Thằng Tuấn móc nối với đám buôn vũ khí chợ đêm. Trinh - dù đang truyền hoá chất - vẫn lập bảng tính chi tiết đến từng giây thoát hiểm. Còn Nữ hoàng tiền mặt – danh xưng bóng gió mà bọn chúng dùng để chỉ mục tiêu – đã trở thành cơn ám ảnh ngọt ngào. Đó không đơn thuần là kho báu, mà là ngọn đuốc hy vọng giữa đầm lầy tuyệt vọng của họ. Cho đến cái ngày chiếc xe máy Honda cà tàng của Mai Ly nổ máy trước ngân hàng ACB, tất cả mới chợt hiểu: ranh giới giữa anh hùng và tội đồ chỉ mong manh như sợi chỉ đỏ buộc vào cò súng...