Operation Taco Garys – nghe có vẻ như một cái tên cho một chiến dịch quân sự siêu cấp, nhưng thực tế, nó chỉ là cái tên hai thằng nhóc trong xóm trốn trong gác xếp nghĩ ra để gọi cho oai, trước khi chúng nhận ra mình vừa vướng vào một mưu toan xâm lược Trái Đất thực sự.
Chuyện bắt đầu từ hôm mẹ chúng dặn đi mua vài phần taco về chiều. Thằng em, Danh, thì đam mê ăn vặt, còn thằng anh, Tuấn, là thích tool công cụ, thích khám phá. Khi bước vào tiệm Taco Garys – một chuỗi ăn nhanh lề mề, nơi Gary, ông chủ Mỹ gốc Việt lúc nào cũng cười tươi như hoa – hai đứa không chỉ thấy mùi taco thơm lừng. Danh chê cơm taco trong hộp có vẻ hơi "bựa", nhưng Tuấn lại để ý đến cái gì đó lạ: mấy chiếc máy nướng bánh kẹp kia tự động bấm thời gian, màn hình LED hiển thị những ký tự xa lạ, và cái mùi khó tả – không phải gia vị, mà như... kim loại nóng và cỏ dại vũ trụ.
Hai đứa rình rập, phát hiện sau cánh cửa kho lạnh của Gary không phải là nguyên liệu, mà là một cỗ máy hình trụ xoay ầm ầm, nhỏ xíu nhưng phát ra năng lượng làm đèn trong tiệm nhấp nháy. Rồi chúng bắt gặp Gary nói điện thoại bằng một thứ ngôn ngữ lạ, giọng nói cứng cáp, khác xa với giọng "Hello, chào mừng các bạn!" mọi khi. "The cloning process is 98% complete. The flavor profiles for Sector 7-G are optimal," – đó là lần đầu tiên chúng nghe thấy câu đó, trong khi Gary vừa cười vừa lát taco như đời nào.
Operation Taco Garys – giờ thì cái tên này trở nên đáng sợ. Hai đứa suy luận: người ngoài hành tinh không xâm lược bằng tàu chiến đâu. Họ xâm lập thị trường. Mỗi chiếc taco là một công cụ sinh học: lớp bột mì nhẹ, có pha thứ bột bạc vũ trụ, khi ăn vào sẽ thay đổi DNA, biến người ăn thành... tế bào kiểm soát. Mục tiêu? Biến Trái Đất thành một hành tinh phụ thuộc, nơi mọi người chỉ còn biết gắn bó với cửa hàng taco, làm việc, sinh sản và... ăn taco, phục vụ cho nhu cầu thực phẩm của chủng tộc xâm lược. Gary không phải người. Ông ấy là một "đại sứ", hoặc một tên sai vặt, được gửi xuống để thiết lập mạng lưới.
Cuộc xâm lược không phải là âm thanh tên lửa, mà là tiếng máy trộn nhân taco, là tiếng "cha-ching" của máy POS, là mùi thơm lừng phảng phất khắp các con phố. Thế giới bị chiếm ngầm từ bên trong hệ thống thức ăn nhanh.
Hai anh em, với não bộ vừa đủ thông minh để lập kế hoạch nhưng cũng đủ ngốc để tự tin, quyết định ngăn chặn Operation Taco Garys. Không có vũ khí, không có sự hỗ trợ của chính phủ (ai mà tin lũ trẻ con bảo có người ngoài hành tinh trong tiệm taco?). Chúng chỉ có: một chiếc máy tính cũ của ba, phần mềm dịch mã cổ xưa tìm được trên mạng ngầm, và lòng dũng cảm... vì quê hương. Kế hoạch? Phá hủy cỗ máy nhân tạo trong kho lạnh, nhưng làm sao vượt qua "bảo vệ" – mấy anh chàng xếp hàng đen mặc áo khoác tay, trông như nhân viên nhưng ánh mắt lạnh tanh và có thể phóng dao taco bằng... bí kíp ninja?
Cuộc đối đầu diễn ra trong đêm tối, giữa tiếng rít của máy làm lạnh và mùi ớt powder. Mưu toan không chỉ là đánh nổ máy. Hai đứa cần phải giải phóng những "tế bào" đã bị biến đổi trong những chiếc taco lưu hành, phá vỡ chuỗi phân phối. Một cuộc chiến bí mật trong căn bếp bừa bộn, với vũ khí là muối tiêu và nước tương, chống lại sức mạnh vô hình của kẻ ngoài hành tinh.
Và khi bình minh lên, Gary tỉnh dậy và thấy mình... đang nướng một chiếc taco bình thường, với nụ cười quen thuộc. Liệu cuộc xâm lược đã thất bại? Hay Operation Taco Garys chỉ là một phần trong âm mưu lớn hơn, với hàng nghìn chiếc xe bus chở taco đang chạy trên các tỉnh thành? Hai anh em không biết. Tất cả họ biết là từ hôm đó, mỗi lần ngửi thấy mùi taco, tim họ lại đập thình thịch. Và họ luôn kiểm tra kỹ lớp bột, đề phòng một ngày nào đó, một chiếc taco mới lại mang thông điệp từ các vì sao... hoặc ít nhất, là một chiếc taco có nhân kỳ lạ từ vũ trụ xa xôi.
Thế giới được cứu, nhưng không ai biết. Giữa dòng người vội vã nhảy vào hàng Taco Garys lấy theo thói quen, hai đứa trẻ đứng ở góc phố, nhìn nhau và mỉm cười. Họ là những anh hùng không ai biết đến, những cứu thinh thầm lặng của Trái Đất. Và âm thanh tiếp theo trong đầu chúng không phải là pháo hoa, mà là... tiếng cười khúc khích của Gary, với nụ cười vẫn tươi như hoa, nhưng trong ánh mắt, có một tia sáng lạnh, xa xôi, vừa biến mất.