Tiên Vương Tô Vô Bệnh và Thượng tiên Lâm Ninh Tuyết sắp bước vào ngày đại hôn dưới bầu trời đã được trang trí bởi hàng ngàn đèn lồng hồng, hoa sen nở rộ và tiếng trống rüm rộm từ đỉnh núi Thiên Thai. Các celestial beings từ các thành phố-longLong, Long Mã, Vân Dương đều przyby, mang theo các lễ vật quý giá: ngọc bích lấp lánh, rượu thuốc ngàn năm, và những bản nhạc thiên thu được thu thập từ những góc chịt của šir vũ trụ. Dù mọi thứ trông như một giấc mơ甜 ngọt,却有 một sensación lạ là gió nhẹ mang theo một hơi thở lạnh, như thể Thiên đạo tự mình đang ngẩn thức để quan sát.
Trong khoảnh khắc hai tay novice và tiên nữ chạm vào nhau, một tán aèn sét lúa lóe lên trên bầu trời, sau đó là tiếng réo rét oanh liệt như 천둥 Rumble, và các mračn đen dày đặc cuộn lên, che đậy ánh sáng mặt trời. Thiên đạo đã giáng họa: một vệt aurora xanh lam, như một kiếm sáng, chạm vào lòng đất, làm rung động cả giới gian. Ninh Tuyết, với đôi mắt lấp láng như sao đêm, cảm nhận được sức Zerstörung của luật trời và ngay lập tức liếm vào protective aura bao quanh Tô Vô Bệnh, dùng hết linh lực của mình để tạo nên một bức tường ánh sáng trắng ngọc.
“Đừng…!” Tô Vô Bệnh kêu la, nhưng tiếng nói của ông bị drowned beneath the roar of the sky. Ninh Tuyết chỉ cười nhẹ, một nụ cười mang trong đó cả sự hy sacrificial và nỗi buồn không lời. Khi vệt aurora chạm vào người bà, hồn bà vỡ tan như màn kim loại dưới التأثير của nhiệt độ cực cao, từng mảnh linh hồn bay lên, tán xạ thành hàng ngàn scintilla sao rơi xuống mặt đất, từng tách từng đẩu như hạt bưởi trong gió thu. Tô Vô Bệnh còn staan trong bóng đèn, tay vẫn nắm chặt vào vô hình, cảm nhận được từng mảnh hồn của Ninh Tuyết như những giọt nước mắt tan biến trong không khí.
Sau cú sétนั้น, bầu trời dần lại lành vành, nhưng trái đất đã để lại một vết seam: một vòng ánh sáng tròn, lóa mờ, như một dấu vết của lời hứa chưa完成. Người dânTrong làng truyền miệng về ngày ấy gọi là “Phi Thăng Giữa Ban Ngày” – khắc dấu một thời điểm mà thiên và địa cùng nhau ngừng hô吸, để cho tình yêu và hy sinh được khắc ký vào vô tận.
Tô Vô Bệnh, cuore vỡ nát, không thể chấp nhận sự mất mát của người tình nhất định của mình. Ôngตัดสินใจ rút lui vào tu修, tìm kiếm đường lão để tìm lại mảnh hồn bị tán. Trải qua bao đời, ông và Ninh Tuyết vẫn được lặp lại nei luân hồi: một đời là một người nông dân nghèo, một đời là một vị võ sĩ du lịch, mỗi lần họ gặp nhau, dù chỉ là chớp mắt trong một chợLocale hoặc trong một cơn mưa季风, vẫn luôn có một ощущение déjà奇怪, như thể một luoque lìzze của “Phi Thăng Giữa Ban Ngày” đangリード họ quay lại lại với nhau.
Trong mỗi cuộc sống, Ninh Tuyết luôn mang theo một mảnh piccola của ánh sáng ban ngày, như một 조각 של זכרונות sáng, và mỗi khi Tô Vô Bệnh nhìn vào mắt bà, ông thấy phản chiếu của ngày ấy – ngày mà天道 giáng họa, ngày mà tình yêu đã biến thành một aurora không dying, ngày mà cả hai cùng rơi vào luân hồi, nhưng cũng chính ngày đó đã điền vào hồn họ một bước phi thăng không thể đo đo được, bước đi qua “Phi Thăng Giữa Ban Ngày” như một con ngọn đèn prowad người qua đêm dài.