Những người còn lại gọi nó là Đại Dương Máu - vũng chất lỏng đặc quánh đỏ thẫm nuốt chửng gần hết hành tinh. Hơi thở của họ vẫn đọng lại theo từng đám mây ngưng tụ trên trần kim loại hoen gỉ, những trạm không gian như xác tàu mục nát lơ lửng trong im lặng. Chúng từng là niềm kiêu hãnh của nhân loại, giờ chỉ còn là mê cung ẩm ướt phân rã. Ngay cả hy vọng cũng bị ăn mòn ở đây, từng chút một.
Khi tiếng rít khí nén vang lên trong khoang chế tạo, không ai dám thở. Chiếc tàu ngầm tựa xác ướp kim loại, toát ra mùi dầu nhờn và thuốc hàn cháy khét. Nó được ghép từ mảnh vỡ của các phi thuyền hư hỏng, những đường hàn gồ ghề như vết sẹo chằng chịt. Nhưng tủy sống của cỗ máy nằm ở Phổi Sắt - một khối hình trụ sẫm màu đập nhịp đều đều ở trung tâm thân tàu. Nó thở bằng bơm thủy lực, lọc máu từ Đại Dương thành khí nạp độc hại mà chỉ loài người tuyệt chủng mới cần.
Họ đẩy một thi thể vào buồng điều khiển, đầu nối đầy dây nhợ như mạng nhện. Đó không phải người chết. Chỉ là thứ còn sót lại khi não bộ bị tách khỏi xác thịt - một linh hồn bị nhồi nhét vào kẽ hở của mạch điện tử. Phổi Sắt sẽ kết nối với nó, ép từng phân tử oxy già cỗi qua bộ lọc nhiễm phóng xạ, khiến cái xác không hồn đó thở tiếp. Một chu kỳ tra tấn vô tận.
"Nó sẽ tỉnh lại sau ba phút." Giọng ai đó vang lên khàn đặc. "Nhưng não vẫn hoạt động khi giao thức khởi động." Tất cả đều biết sự thật: không có "phi hành đoàn". Chỉ có một tù nhân bất đắc dĩ bị xiềng vào cỗ quan tài di động này, dùng ý thức mòn mỏi lái tàu xuyên qua biển máu. Phổi Sắt rên rỉ, khởi động bơm piston như tiếng nấc nghẹn. Mỗi lần hút chất lỏng đỏ quạch vào khoang lọc là một lần linh hồn điều khiển co giật trong im lặng.
Ra khỏi trạm không gian, tàu như hạt cát rơi xuống vực máu. Áp lực nước ép vỏ kim loại rên rỉ, nhưng không gì đáng sợ bằng cảm giác bị bỏ đói của Phổi Sắt. Cột áp suất nhảy loạn xạ - hệ thống đang kêu gào đòi thêm máu tươi để lọc thành không khí. Từng đợt bơm gấp gáp dội vào buồng lái như trống trận, đập thẳng vào ý thức kẻ bị nhốt bên trong.
Họ gọi đây là cứu rỗi? Chỉ là cách chậm rãi hơn để trở thành thây ma. Khi Phổi Sắt ngừng đập, tàu sẽ thành quan tài di động giữa đại dương đỏ. Kẻ bên trong chết ngạt bằng chính thứ không khí họ tạo ra. Còn những người ở lại trạm không gian? Họ chỉ việc đẩy tiếp "tình nguyện viên" khác vào lò xay thịt người này.
Ánh sao ngoài kia vẫn lạnh lẽo.