Chuyến bay VN346 từ Hà Nội đi Paris tối đó vốn dĩ đã chật cứng hơn 300 hành khách, không khí ngột ngạt mùi mồ hôi, cà phê ấm lạnh và mùi khử trùng đặc trưng của máy bay trộn lẫn. Chẳng ai để ý đến cái túi duffel nhăn nhúm để trong khoang hành lý phía trên ghế 23C, ngoại trừ thằng thanh niên mặc áo khoác dù đen ngồi dưới đó, tay bấu chặt dây an toàn đến mức gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Trong túi là một con vật lạ mà nó lén lút mang từ bản làng vùng cao Lào Cai về, loại động vật chỉ người dân vùng núi mới biết, lông vàng óng mượt, mõm dài nhọn, nhìn hiền lành cứ ngỡ là con mèo rừng nhỏ, dân bản gọi nó là "con vượn đất" vì chuyên đào hang dưới gốc cây cổ thụ ăn củ rễ.
Mãi đến khi máy bay bay qua vùng nhiễu động phía trên vịnh Bắc Bộ, khoang hành khách rung lắc mạnh, cái túi duffel bị trượt khỏi kệ, rơi xuống sàn phát ra tiếng "bịch" nặng nề. Tiếng gầm gừ khẽ vang lên từ trong túi, không giống tiếng con vật nào mà các tiếp viên từng gặp trong hàng chục năm làm nghề. Khi cô tiếp viên trẻ họ Lê chạy đến nhặt túi lên, kéo khóa mở ra, thứ bay vút ra không còn là con vật hiền lành kia nữa: lông nó đã rụng sạch chỉ trong tích tắc, để lộ lớp da xám xịt, có vảy cứng như da cá sấu, móng vuốt dài gần gang tay mọc trồi ra từ các ngón chân, đôi mắt đen ngòm không có con ngươi, chảy ra một loại dịch nhầy màu xanh lục nồng nặc mùi thối rữa. Nó không còn là loài động vật kỳ lạ nữa – chỉ trong vài phút, nó đã biến thành quái vật.
Tiếng hét thất thanh của cô tiếp viên vừa dứt, con quái vật trên máy bay đã vồ lấy cổ cô, kéo cô ngã gục xuống sàn. Máu phun ra từ vết cắn sâu hoắm trên cổ cô, bắn dính đỏ ửng cả tấm rèm ngăn khoang hạng thương gia. Hành khách hoảng loạn đứng dậy, giẫm đạp lên nhau chạy về phía đuôi máy bay, vali rơi lăn lốc, cốc nước, khay ăn vỡ nát đầy sàn, nhưng con quái vật di chuyển nhanh hơn tưởng tượng: nó bám vào trần cabin, chạy dọc theo các rãnh đèn chiếu sáng, mỗi lần vung chân là một ghế ngồi bị xé toạc, một hành khách bị kéo lê trên sàn rồi bị ném vào cửa khoang vệ sinh. Có người cố gắng dùng túi xách da, bình chữa cháy ném vào nó, nhưng móng vuốt của nó cắt đứt cả khung ghế kim loại như cắt miếng bơ mềm.
Không ai an toàn cả – từ ông cụ 70 tuổi ngồi ghế dành cho người già đang run rẩy ôm quyển kinh Phật, đến đứa bé 3 tuổi đang khóc thét trên lòng mẹ, tất cả đều là mục tiêu của con quái vật hung tợn này. Nó không chọn trước nạn nhân, cứ ai lọt vào tầm mắt là lao tới: cắn đứt ngón tay người cố gắng đẩy nó ra, kéo tuột áo sơ mi của người đàn ông cố gắng trốn sau quầy bar, thậm chí nhảy sang ghế hạng thương gia cắn nát ống thở của một hành khách đang ngủ gật. Phi công đã gửi tín hiệu khẩn cấp xuống trạm kiểm soát không lưu, yêu cầu hạ cánh gấp xuống sân bay Nam Ninh, nhưng trong khoang hành khách, thời gian đang trôi đi từng giây từng phút, và số người nằm bất động trên sàn với những vết thương rách toạc ngày càng tăng lên. Tất cả mọi người trên chuyến bay đều hiểu: nếu máy bay không hạ cánh kịp thời, con quái vật trên máy bay này sẽ không để lại một ai sống sót.