Rể Hiền (Phần 2)
Tai nạn xảy ra đúng lúc Tiêu Ninh đang chở thùng trà Ô Long tự pha đi giao cho khách quen, chiếc xe máy bị xe tải chở rượu đâm văng vào lề đường, mở mắt ra thì anh đã nằm ở bờ sông ngoại thành triều Đại Cảnh, quần áo rách nát, bên cạnh là mấy thương nhân nhà họ Tô đang đi buôn về. Họ thấy anh còn thở, lại có mấy nét chữ viết trên vạt áo (thực ra là logo quán trà anh mở ở hiện đại) trông giống chữ Hán cổ, bèn đưa về nhà làm con rể nuôi, gả cho cô con gái cả Tô Nguyệt vừa goá chồng được nửa năm. Người đời xầm xì gọi anh là "Rể Hiền" — nghe như khen, thực ra là chế nhạo, vì con rể nhà họ Tô từ trước đến nay toàn là kẻ không nghề ngỗng, sống bám vào của cải vợ, anh cũng không ngoại lệ.
Lúc đầu Tô gia coi anh như người ở, bắt quét dọn kho trà, vắt rượu. Anh không phản bác, chỉ lén lút dùng phương pháp lên men cổ truyền bà nội từng dạy: rượu nếp không đun trực tiếp lửa to, mà dùng nồi đất nấu nhỏ lửa, thêm hoa mộc hương hái ở vườn sau ngâm cùng, đậy kín bằng lá sen tươi, chôn dưới hầm rượu ba tháng mới lấy lên. Trà thì không sao bằng chảo gang thông thường, mà dùng than củi đước nướng nhẹ, thêm một nhúm vỏ quýt khô, sao đến khi lá trà cong lại, mùi thơm ngào ngạt bay khắp cả phố Tây Thị. Đầu tiên là mấy đứa trẻ con trộm được chút rượu, uống xong khen "ngọt hơn mật ong", rồi đến ông đồ tể bên cạnh mua thử một bình, hôm sau kéo cả đám quan lại ở huyện đường đến xếp hàng. Tô gia ban đầu mắng anh lãng phí gạo, thấy bạc trắng chảy về túi thì im re, còn định chiếm công, anh chỉ cười, không tranh, tiếp tục mày mò làm mẻ rượu mới.
Thấy tin tức trong kinh thành toàn truyền miệng, đầy tin đồn thất thiệt, anh bèn dùng giấy dó làm báo, in bằng bản khắc gỗ, đặt tên là Kinh Thành Nhật Báo, mỗi số bán một văn, in đầy tin buôn bán, chuyện thị phi trong cung, rồi cả lời kêu gọi người có tài không phân biệt xuất thân. Công chúa Trường Minh vốn đang đau đầu vì mấy nhà quý tộc độc quyền buôn bán, chiếm hết lợi nhuận của dân nghèo, đọc được tờ báo liền sai thái giám tìm tác giả. Anh không giấu, thẳng thắn nói mình là con rể nhà họ Tô, từng bị người đời khinh bỉ, nên hiểu nỗi khổ của kẻ thấp cổ bé họng. Từ đó anh chiêu mộ được mấy người: Lý Phong, một thư sinh thi trượt ba lần, viết chữ đẹp như in, phụ trách biên tập báo; Vương Tuyết, con gái một thương nhân làm kế toán giỏi nhưng bị gia đình ép gả cho kẻ nghiện rượu, bỏ nhà đi theo anh làm quản lý kho; Trần Hổ, cựu binh sĩ bị tước quân tịch vì đánh trả quan tham, phụ trách vận chuyển hàng hóa. Cả đám người bị xã hội ruồng bỏ này, dưới tay Tiêu Ninh, biến tờ báo nhỏ thành vũ khí, giúp công chúa vạch trần mấy vụ tham nhũng thuế khóa, khiến thế lực quý tộc trong triều lung lay.
Không thiếu kẻ ghen ghét. Con gái thương nhân Vương thị, nhà giàu nhất kinh thành, muốn cưới con trai công thần để leo lên tầng lớp quý tộc, thấy Tiêu Ninh nổi tiếng liền ghen tị, bèn bỏ bạc ra mua quan y tế, nói trà rượu nhà Tô có độc, cấm bán. Còn chuyện vợ cũ, là một người đàn bà từ huyện dưới lên, tự xưng là vợ cũ của Tiêu Ninh, nói anh ngày trước lười biếng, cờ bạc, nợ nần rồi bỏ trốn, bà ta theo lên đòi tiền. Người đời càng chế nhạo anh, bảo con rể nhà Tô không chỉ vô dụng, mà còn là kẻ bỏ vợ bỏ con. Anh không nóng nảy, ngược lại còn mời quan y tế đến tận kho trà, trước mặt hàng trăm người dân, tự uống trước một chén trà, rồi mở hầm rượu cho quan kiểm tra. Kết quả là trà rượu sạch sẽ, ngược lại nhà Vương thị mới là kẻ trộn bột talc vào trà để tăng trọng lượng, bị anh đăng tải rõ ràng trên tờ Nhật Báo, kèm theo chứng cứ do Trần Hổ điều tra được. Vương gia mất hợp đồng cung cấp gạo cho quân đội, phá sản sạch trơn, Vương thị phải bỏ trốn khỏi kinh thành. Còn người vợ cũ kia, anh trả gấp đôi số nợ bà ta nói, bảo bà về quê làm ăn, rồi viết một loạt truyện ngắn trên báo tên Chuyện Con Rể, kể về một người đàn ông bị vợ bỏ, bị xã hội coi thường, nhưng nhờ chí thú làm ăn, cuối cùng giúp cả thành phố giàu lên, được mọi người tôn trọng. Truyện đăng đến kỳ thứ mười, không còn ai nhắc đến tin đồn cũ, ngược lại ai cũng gọi anh là "Rể Hiền" bằng sự kính trọng thật lòng.
Giữa những lời hắt hủi, chế nhạo, Tiêu Ninh vẫn ngồi ở hiên nhà tranh, nhìn bọn trẻ con chạy rông ngoài đường, tay xách xấp báo hét vang "Kinh Thành Nhật Báo số mới! Có tin Tô gia trúng thầu cung cấp rượu cho hoàng cung nè!", tay anh cầm chén trà nóng, khói bay nghi ngút. Bên cạnh là Tô Nguyệt, người vợ goá mà anh từng bị coi là "ăn bám", giờ đang cười đếm bạc, ánh mắt không còn lạnh lùng như ngày mới về. Anh chẳng thiết danh lợi, chỉ muốn dùng mấy thứ mình biết từ kiếp trước, xóa cái định kiến "con rể là kẻ vô dụng" mà người đời vẫn giữ mãi, viết nên một câu chuyện truyền kỳ, không phải bằng kiếm cung đao thương, mà bằng những chén trà thơm, bình rượu ngọt, và những trang báo nhỏ bé in đầy chữ của kẻ thấp cổ bé họng.