Reckless.
Anh ta bước ra từ bóng tối nhà tù vào bóng táng khác – một bóng tối đầy rập rờn ánh đèn neon và lời hứa rErr. Cái bẫy tự do có điều kiện ấy, nó chẳng khác nào một cái dây thòng lọng mềm mại, được nối với cổ áo lẫn vào từng hơi thở. Điều kiện? Phải phản bội quá khứ. Phải giả đi guồng quay trớ trêu: một cựu tội nhân, giờ đây trở thành người chỉ điểm cho chính kẻ từng cùng mình chia nhau miếng bánh bất chính.
Vụ cướp cũ – vụ cướp của những kẻ liều, của những bàn tay run rẩy vì thuốc và sự khát vọng. Phần của anh? Một mảnh vụn từ giấc mơ xưa vẫn ám ảnh. Nhưng để lấy lại, anh phải bước vào vòng xoay tối tăm mịt mùng này: phải đóng kịch, phải là cái bóng lừa dẫn lừa đối phương, lừa cả chính mình.
Reckless là chính cái trò đời.
Anh ta nhìn đám cảnh sát qua gương chiếu hậu, nụ cười gượng gạo như một đường vết gỉ sét trên gương. Reckless là khi biết rõ mình đang đi trên một sàn nhàByIndex đầy gai, mà vẫn bước tới. Reckless là khi tự đặt mình vào vị trí con mồi, trong khi mình vẫn còn là con thợ săn. Mỗi lời nói dối với cảnh sát là một viên đạn anh tự bắn vào chân mình. Mỗi thông tin cung cấp là một mảnh vỡ của linh hồn xưa.
Họ muốn anh ta dẫn đường, nhưng anh biết, con đường ấy dẫn về một miệng hố sâu. Phần thưởn hắn hứa? Một chút tự do và đống bạc còn sót lại. Nhưng Reckless không phải là việc đánh đổi thù lao. Reckless là việc đánh đổi cả lý trí, cả sự tỉnh táo còn sót lại, để nhảy vào một vũ điệu nguy hiểm với những kẻ đeo mặt nạ.
Cựu tù nhân này giờ đây trở thành một con rối trong vở kịch do kẻ khác viết kịch bản. Và điều Reckless nhất: anh ta biết mình có thể thua, có thể trượt, có thể bị bỏ rơi bởi chính cái bóng ma在过去. Nhưng anh vẫn lặng lẽ gật đầu. Bởi có lẽ, sự liều lĩnh chính là còn một chút gì đó để đánh cược, trong khi tù nhân khác chẳng còn gì ngoài bản án.
Vậy là bắt đầu. Một ván cược không có luật lệ, chỉ có sự phản bội và phần còn lại của một đời người. Reckless. Hoàn toàn và tuyệt đối.