Tokyo, 1987: Mùa hè năm ấy, khí trời oi ả như đổ lửa xuống những con phố tấp nập quanh nhà Kaoru, cô bé 11 tuổi với mái tóc cắt ngang vai, luôn thủ thỉ trong lòng hai chữ "tình thơ" mà cha cô thường nhắc đến mỗi chiều họ cùng ngắm bức in tranh Renoir cũ kỹ. Trong căn hộ chật hẹp của gia đình, mùi thuốc sát trùng và tiếng ho khan rền rĩ của người cha bệnh lao trở thành nhịp điệu quen thuộc. Kaoru nép mình bên khung cửa sổ, lẩm nhẩm đếm từng chiếc lá bồ đề rơi xuống vỉa hè, như cố tìm một điều gì đó tĩnh lặng giữa cơn bão cuộc đời đang quét qua tuổi thơ em. Mẹ Kaoru, một người đàn bà gầy guộc với chiếc cặp da sờn màu, ngày đêm chạy ngược xuôi giữa bệnh viện và công sở. Lằn môi bà mỗi tối thêm sâu hơn, tiếng thở dài như sợi dây vô hình xiết chặt lồng ngực con gái: "Con phải thi vào trường chuyên, phải kiếm học bổng... Mẹ không nuôi nổi hai người bệnh đâu." Bàn tay nhỏ của Kaoru nắm chặt mép váy, ướt đẫm mồ hôi và nước mắt. Những đêm cha lên cơn sốt, Kaoru ngồi thẫn thờ bên giường, lật từng trang sách cũ kỹ mà cha để lại – những bức tranh của Renoir in màu nhòe nhoẹt. "Tình thơ", cha thì thào qua cơn ho, "là ánh sáng len qua kẽ tay khi ta nắm lấy hi vọng, con ạ...". Đôi mắt ông nhìn xa xăm về phía tấm poster "Bal du moulin de la Galette" dán trên tường, nơi những vũ công rực rỡ vẫy gọi một thế giới khác, xa lạ với căn phòng tối om mùi thuốc tím. Ngoài kia, Tokyo của năm bong bóng kinh tế sắp nổ tung không khoan nhượng tuổi thơ nào. Kaoru chứng kiến chị Midori – cô hàng xóm cánh mốc học bạ – bỏ học giữa chừng để đi làm quán karaoke đèn mờ; thấy ông lão bán bánh gạo trước công viên Ueno bỗng một ngày biến mất trên chiếc chăn mỏng đầy tuyết. Những mảnh đời như bức tranh trừu tượng của nghệ sĩ đường phố: đớn đau, loang lổ màu, và gào thét mà không ai nghe. Chiều Chủ nhật cuối cùng trước khi cha nhập viện lần cuối, Kaoru kéo ghế đứng dậy, chạm tay vào khung hình Renoir treo trên tường. Bức "Cô gái đội mũ rơm" mỉm cười dịu dàng với em từ thế kỷ XIX xa xôi. Kaoru chợt hiểu: "Tình thơ" cha nói không phải là vần điệu ngọt ngào, mà là cách người ta kiếm tìm những mảng màu tươi sáng giữa tấm vải thêu đời vuông vức khốn cùng. Em thử pha màu nước lên tờ giấy trắng, ngay bên cạnh đơn thuốc viết tay của bác sĩ. Khi tiếng còi xe cứu thương xé toạc đêm, Kaoru siết chặt cuốn sách tranh Renoir vào ngực. Mùi dầu lanh ảo giác từ những bức họa bỗng hóa hương an thần. "Cha ơi," em thì thầm với bóng tối, "con sẽ vẽ cho cha một mặt trời không bao giờ lặn..." – câu nói ngây ngô của đứa trẻ 11 tuổi gói trọn sự phản kháng mong manh trước một thế giới vỡ vụn. Và ở đâu đó, giữa những nét cọ loang màu của Renoir, "tình thơ" hóa thân thành sợi chỉ vô hình kết nối những mất mát...