Ricky Gervais dường như đã biến micrô thành một chiếc gương soi – một tấm gương phản chiếu sự thật trần trụi mà phần lớn chúng ta né tránh, đặc biệt là khi nói đến mortality (sự hữu tử). Trong những special gần đây, anh không chỉ chọc thẳng vào cái xã hội đạo đức giả hay những "điều cấm kỵ" vô lý, mà còn phanh phui chính cái kết cục không tránh khỏi của mọi sinh linh: cái chết. Gervais chẳng thèm vo tròn bọc giọt, anh đập thẳng vào mặt người xem một sự thật – mortality chẳng phải thảm kịch, mà là trò đùa lớn nhất của tự nhiên.
Bằng thứ humor đen kịch tính như dao mổ, anh cười vào sự ngắn ngủi của đời người trong SuperNature, chế giễu cảnh tuổi già "không như quảng cáo" trong Humanity, hay thẳng thừng nhắc đến việc chính anh rồi sẽ "thành bụi". Người ta thường xem cái chết như đề tài u ám, nhưng Gervais biến nó thành thứ gì đó… dễ thở hơn. Anh không gào thét triết lý sáo rỗng kiểu "sống trọn từng giây", mà thách thức ta tự hỏi: "Sợ gì một thứ chắc chắn sẽ đến? Nó đâu cần sự cho phép của bạn."
Điều làm Ricky Gervais: Mortality gây ám ảnh (theo cách tích cực) chính là sự tàn nhẫn có chủ đích của nó. Anh dùng comedy không phải để né tránh nỗi sợ, mà để bắt bạn nhìn thẳng vào nó – và cười phá lên. Như một lời nhắc nhở rằng, khi chấp nhận tính phù du của kiếp người, ta mới tự do sống thật, nói thật, và… chửi thề thoải mái trước những trò hề của thế giới. Sau cùng, nếu không ai sống sót để kể chuyện, cớ gì phải diễn kịch?
Không có bài giảng đạo đức, không có vòng tay an ủi – chỉ có tiếng cười sảng khoái trước sự vô nghĩa tuyệt đối, và một lời thừa nhận đanh thép: Mortality chính là màn kịch hay nhất Ricky Gervais từng diễn, dù anh biết rõ mình sẽ không có encore.