Trong khuôn viên trường đại học ấy, nơi hàng cây cổ thụ buông bóng lên con đường nhỏ và tiếng thưa thớt của giảng đường văng vẳng đi, người ta vẫn gọi ông bằng cái tên “Rooster”. Cái tên ấy thuộc về một quá khứ xa lắc, về những buổi sáng tinh mơ ông gáy lên như một gà trống giữa bếp lửa và ruộng đồng, về một tính nết hoá ra khó ưa giữa lòng thành phố đa sự. Giờ đây, cái tên ấy chỉ còn vang lên trong những câu chuyện,xưa cũ, hoặc lác đác trên môi con gái ông mỗi khi nó tức giận. Mối quan hệ giữa họ, nếu có thể dùng một từ, là “phức tạp”. Không phải vì yêu thương quá nhiều, mà vì những gì đã cắt đứt chưa bao giờ thực sự kéo lại được. Con gái ông – một cô sinh viên đang ở năm cuối – sống trong ký ức về một người cha vắng mặt, một bóng ma của những lời hứa không giữ và một sự tức giận âm ỉ ngày càng sâu. Còn ông, với cái đầu bạc những năm tháng cặm cụi viết lách, lại luôn như đứng ngoài cuộc, tìm cách bước vào thế giới riêng tư của đứa con gái bằng những câu hỏi vụng về, bằng sự quan tâm kém thuyết phục. Họ gặp nhau giữa những hàng cây xanh, trên những băng ghế đá lạnh lẽo. Cô đi qua, lướt qua ánh mắt của ông như lướt qua một bóng tối vô hình, và ông chỉ biết nhìn theo, tay vẫn thọc sâu trong túi áo khoác cũ, môi mím chặt. Đôi khi, cô dừng lại, quay lại, và trong ánh mắt ấy không có sự chào đón, chỉ có một sự thách thức lạnh lùng, như muốn hỏi: “Cha còn muốn gì ở con nữa?”. Còn ông, với tính cách “Rooster” một thời – cứng đầu, bướng bỉnh, không biết lựa lời – lại thường im lặng, hoặc chỉ biết lắc đầu, thở dài một tiếng khô khan. Không ai nói ra sự thật đầy đủ. Con gái ông không nói rằng nó nhớ bàn tay ấm áp một thời, nhưng cũng nhớ những giọt nước mắt cay đắng của người mẹ. Ông không nói rằng những trang viết của mình, những ở đây chữ ký “Rooster” in êm dịu trên góc trang sách, thực ra là những lời tạ lỗi chưa thành câu. Giữa họ là một bức tường vô hình, xây bằng thời gian mất mát, bằng những điều chưa kịp nói và những điều đã nói ra rồi thì không thể rút lại. Thỉnh thoảng, trong gió chiều, người ta có thấy bóng họ dài dão trên nền gạch đỏ, như hai bóng ma cùng tồn tại nhưng không chạm được vào nhau. Và cái tên “Rooster” kia, giờ đây, không còn là tiếng gáy vang dội nữa, mà chỉ còn là một tiếng thì thầm khó nắm bắt, một cái bóng phía sau một cái bóng, trong ký ức của con gái và trong nỗi cô đơn của người cha, giữa khuôn viên đại học yên tĩnh nhưng rộn rã những câu chuyện riêng tư của mỗi người.