Dưới lớp hào quang của những chiếc ly pha lê va chạm, Sắc Đêm Ngập Tràn nhuộm thẫm hội trường bằng ánh đèn mờ ảo, nơi hương rượu Bordeaux hảo hạng bỗng thoảng vị tanh của mồ hôi lạnh. Bữa tiệc tưởng như bước ra từ truyện cổ tích ấy - kệ gỗ lim chật kín chai nguyên niên đại, sếp lớn khoác veston may đo cười nắc nẻ - hóa ra lại là đốm lửa ném vào kho thuốc súng. Từ góc tối nhất của tập đoàn rượu GST, thứ quyền lực đẫm máu chực chờ nhảy ra cắn xé từng lớp lang thứ bậc. Mới đêm qua thôi, họ còn là đồng nghiệp cùng chung chén tiếp khách. Giờ đây, vệt rượu đỏ loang trên hợp đồng vỡ đôi vạch rõ ranh giới: mỗi người một chiến tuyến. Bảy cái bóng chập chờn quanh bàn đàm phán dài thượt - gã giám đốc tài chính tay đẫm máu nắm giữ bí mật chết người, cô trợ lý trẻ run rẩy giấu đoạn ghi âm trong điện thoại, đến tay quản lý kho chai vừa phát hiện khoản thất thoát đủ khiến cả công ty sụp đổ... Mỗi cái bắt tay qua mặt cuối tiệc đều mang theo độc dược. Tiếng cười vang lên giòn tan mà lạnh toát, từng cái gật đầu đồng ý cắt ngang cổ họng đối phương. Sắc Đêm Ngập Tràn cứ thế nuốt chửng những vỏ bọc hoàn hảo. Ánh đèn nhấp nháy trên dây chuyền sản xuất đình trệ chiếu rõ hơn bao giờ hết - hàng trăm công nhân thất nghiệp đói khổ, trong khi cổ phiếu GST vẫn lao vun vút trên sàn giao dịch. Người ta chợt hiểu sinh tồn trên đỉnh cao chẳng khác nào đứng thăng bằng trên lưỡi dao: có thể chảy máu bất cứ lúc nào. Nhưng giữa làn khói thuốc dày đặc mù mịt ấy, bất ngờ có bàn tay mềm mại đẩy khung cửa kính vỡ toang. Đêm tối ùa vào đầy phóng khoáng, gió lùa qua hội trường xóa tan mùi rượu ứ đọng. Có tiếng ai đấy hát vu vơ bài hát cũ trong tủ lạnh đã ngừng chạy. Lạ thay, đôi mắt đẫm lệ của cô thủ kho lại sáng rực khi kể về đứa con nhỏ học giỏi toán. Kẻ lang thang trước cổng tập đoàn bỗng cao giọng đọc thơ giữa tiếng còi xe rú gắt... Họ không dám tin vào ngày mai, nhưng nhất quyết không chịu nhắm mắt cho quạ mổ xác. Đôi khi, lạc quan chính là chọn cách thở tiếp giữa cơn bão, để thấy một ngôi sao lạ mọc ngược hướng gió.