Biệt thự nhà họ Lâm, nơi từng vang danh là biểu tượng của quyền thế và giàu có tại thành phố này, dần trở thành một pháo đài của sự khiếp sợ. Mỗi bóng đêm trôi qua, nơi ấy lại thêm một lần chứng kiến cái chết thảm khốc, lặp lại như một vòng xoáy kinh hoàng không lối thoát. Trước đó là bà Lâm, người đàn bà lẫy lừng, một đời góp sức xây dựng nên cơ đồ gia tộc, tìm thấy cái chết bất thường trong phòng làm việc vốn là nơi an toàn nhất. Rồi đến cô giúp việc trung thành, gương mặt đượm buồn và đôi tay chai sạn, lại nằm vật giữa hành lang xa hoa với biểu hiện kinh hoàng, như đang nhìn thấy một thứ gì đó vượt ngoài phạm vi hiểu biết của người còn sống.
Điều khiến tất cả tin đồn và nỗi lo âu bùng phát mạnh mẽ không phải chỉ là tính chất man rợ của các vụ án, mà là một biểu tượng quái dị và đầy ám ảnh luôn hiện diện tại mỗi hiện trường: một bộ hí phục đỏ rực như máu, được tìm thấy ở những vị trí khó hiểu – có khi vắt trên thân xác, có khi treo trên gương, hoặc đơn giản là bày biện đầy vô tội trước ngưỡng cửa nơi xảy ra án mạng. Nó không phải trang phục thông thường, những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ đến đáng sợ, chất liệu lấp lánh như được thấm đẫm oan khuất. Lời đồn "Săn Tội Huyết Oán" – một truyền thuyết đô thị về một bộ hí phục đỏ rực có khả năng chiêu hồn và báo thù cho kẻ bị oan – từ đó bùng nổ, gieo rắc niềm tin rằng một linh hồn đau đớn đang bắt đầu cuộc Săn Tội Huyết Oán trong chính dinh thự của người ta.
Giới_chức đất nước không thể im lặng. Thanh tra Hoàng Kim Nhung, một người phụ nữ với đôi mắt sắc lẹnh và khả năng phân tích lạnh lùng, được cử đến hiện trường. Cô mang theo một quá_khứ bí mật, một mối liên hệ nào đó với vụ án cũ, với cái tên Bạch Mai – người từng là một phần của gia tộc Lâm nhưng bị xóa sổ hoàn toàn khỏi hồ sơ, như chưa từng tồn tại. Sự giao thoa của cô với pháp y Lý Xuân Thành – một người đàn ông lịch thiệp nhưng trong sâu thẳm mang nhiều ám ảnh về tử thần – cùng với người cộng_sự trẻ_trung, nhiệt huyết Đoạn Thanh Thanh, tạo thành một bộ ba không trọn vẹn nhưng đầy quyết tâm.
Họ săn tội, không chỉ là săn theo manh mối vật_chất, mà còn là săn theo những câu chuyện bị chôn vùi, những mối quan hệ được dệt nên bằng sự tham_nhũng và lời hứa ngọt_ngào. Dần_dần, từ những chiếc kim khâu trên hí phục, từ các mẫu vải đặc biệt, họ lần theo dấu vết về một quá_khứ mờ_ảo: một mối tình_phiêu lưu giữa một thành_niên trong nhà Lâm với một nghệ_sĩ múa hái, một đứa trẻ được sinh ra trong bí_mật và bị gạt bỏ, một cái chết bất_công được che_giấu dưới lớp bụi của danh_vọng. Cái chết của bà Lâm và cô giúp_việc dần hé lộ không phải là kết_cục, mà là những mũi_tên được bắn đi trong một cuộc trả thù huyết oán lâu đời.
Trung_tâm của mọi chuyện, như một ngọn đèn_pin xuyên qua lớp sương mù dày_đặc, chính là Bạch Mai – cái tên đã được xóa sổ. Họ phát_hiện ra rằng, bộ hí phục đỏ kia không phải là vũ_khí của một kẻ sát_nhân điên_loạn, mà là một bản_sắc, một linh_hồn được cất lên từ chính quá_khứ. Nó là của Bạch Mai, người từng là một nghệ_sĩ biểu_diễn đầy tài_năng, người đã bị phản_bội, bị vu_khống và bị nhào nặn bởi quyền_lực của gia_tộc Lâm, trở thành vật hy_sinh cho sự bảo_vệ danh_dự giả_tạo. Những vụ án mạng kỳ_là, khiến người_ta nghĩ đến yếu_tố siển nhiên, thực chất là một kế_hoạch được tính_toán kỹ_lưỡng và đầy bi_thảm, một cách thức để Bạch Mai – hoặc chính tinh_thần không nổi của cô qua bộ hí phục – đòi lại công_lý bằng chính máu và oan_khuất của chính mình.
Cuộc điều_tra trở_nên nguy_hiểm khi Săn Tội Huyết Oán dần chạm đến những tầng_lớp quyền_lực sâu_kín nhất trong gia_tộc Lâm. Những mối quan hệ tham_nhũng với giới_chức, những vụ mua_chức mua quyền, những món nợ máu được che_giấu sau nụ_cười xã_giao – tất cả đều bị đánh_thức bởi sự kiện. Thanh tra Hoàng Kim Nhung giờ đây không chỉ đối_mặt với một thủ_phạm, mà là với cả một hệ_thống được xây_dựng để che_giấu bất_cứ điều gì có_th hủy hoại hình_ảnh "họ Lâm". Cô phải đối mặt với sự phản_đối từ chính cấp trên, với những lời đe_dọa vô_hình và cả sự phức_tạp trong chính lòng mình – khi quá_khứ của cô, khi Bạch Mai, dường như có một liên_hệ nào đó mà cô chưa từng ngờ tới.
Vén màn oan_khuất của Bạch Mai không chỉ là tìm ra ai đã giết ai. Đó là khám_phá ra một bi_kịch bị đánh_cắp: một câu_chuyện về tình_yêu bị giết chết bởi định_kiến, về một đời người bị xóa mờ để thay vào đó là những bản_lĩnh giả_dối. Bộ hí phục đỏ, thứ từng là biểu_tượng của sự kiêu_ngạo và tiếng vỗ tay, giờ đây trở thành tấm áo_giàu của nỗi đau, mảnh vải cuối_cùng bao_bọc lấy sự_thật. Cuộc Săn Tội Huyết Oán của những kẻ còn sống không chỉ nhằm tìm ra thủ_phạm, mà còn để giải thoát linh_hồn bị trói buộc trong quá_khứ, và để những người sống còn trong biệt_thự Lâm phải đối_mặt với cái bóng dài của lỗi_lầm mà không thể chối_bỏ. Sự_thật, khi được vén mở, không phải là một ánh_sáng xua tan bóng_tối, mà là một ngọn lửa đốt_cháy sạch_sẽ tất cả những gì đã được xây_dựng dựa trên sự dối_trá – kể cả chính sự_thật đôi khi cũng có hai mặt: một mặt là công_lý, mặt kia là một nỗi đau không bao_giờ thấu.