Gió Highlands rít qua kẽ đá như lời nguyền cũ. Một năm lẩn trốn trong ngôi nhà đá lụp xụp ven hồ Loch Ness, hai mẹ con Sarah chưa một đêm ngủ tròn giấc. Harper, đứa con gái mười bốn tuổi với mái tóc đỏ như lửa, thu mình sau lớp rèm bụi - chứng nhân cho làn sóng bài trừ phù thủy nhuộm máu khắp châu Âu. Tin tức từ Sanctuary, thị trấn phù thủy bí ẩn nơi Sarah sinh ra, cứ như dao cứa: lệnh thiêu sống "đạo tặc huyền thuật" ở Quảng trường Trăng Khuyết, xác những phụ nữ mang thai bị treo ngược ở Rừng Thiêng...
Sáng ấy, bầy quạ kéo đến đen kịt bầu trời Scotland. Lá số tử vi Harper vẽ vội trên nước trà hiện lên hình dao găm đẫm máu. Sarah biết, Sanctuary đang gọi máu. Trở về trong đêm giá băng trên chiếc xe ngựa mùi mốc meo, cô nhận tin chấn động: Elara - phù thủy Chữa Lành duy nhất còn sót lại - bị móc tim ngay giữa đền thờ Totem Sừng Hươu. Vụ giết người kinh hoàng đến mức bọn lính tuần đêm phải đốt xác thành tro để tránh dịch hạch... nhưng Sarah thừa biết dấu hiệu ấy: "Pháp sư Ăn Trái Tim" - giáo phái cổ xưa tưởng đã tuyệt tự đang trỗi dậy.
Sanctuary giờ là mê cung của nỗi sợ. Đám trẻ con thì thầm về "Bà Kẹ Trọc" chuyên bắt phù thủy phản bội, lão Thị trưởng - kẻ từng dụi mặt vào vú Sarah thời con gái - giờ tay cầm Thánh Kinh phát biểu như điên trước đám đông cuồng tín. Harper bị tra khảo tại quán rượu Phượng Hoàng Gãy Cánh chỉ vì dám nhặt chiếc lông vũ rơi - bằng chứng "giao tiếp với yêu tinh". Đêm ấy, khi Sarah phát hiện con dao hiến tế dính máu mình dưới gối, cô chợt nhớ lời nguyền dòng họ: "Máu của mẹ sẽ nuôi sống lưỡi hái tử thần..."
Trong hầm mộ bí mật dưới nghĩa trang Giao Thừa, xác ướp đeo mặt nạ bạc thì thào tên Harper. Cuộn giấy da nhuộm máu trong tay nó vẽ hình đứa trẻ tóc đỏ đứng giữa vòng tròn nguyệt thực - lễ hiến tế để đánh thức Cổ Thụ Hút Linh Hồn đã ngủ sâu 9 thế kỷ. Sarah siết chặt bùa hộ mạng làm từ răng sói của mẹ, lưỡi kiếm lóe sáng xanh lè. Lựa chọn cay đắng hiện ra: giết chết đứa con do chính mình sinh ra, hay để cả Sanctuary bị nhấn chìm trong biển máu? Bóng đen sau lưng cô thở dài, lưỡi hái lạnh buốt áp vào cổ: "Chị cất công nuôi nó lớn, giờ để tôi giúp chị buông tay..."
Tiếng Teresa - đứa em sinh đôi đã chết năm bảy tuổi - vang lên rõ mồn một.