Chương 3: Sát Nhân Giấu Mặt - Già Hoá Kẻ Xa Lạ Không khí trong căn phòng ngột ngạt ấy chùng xuống, dày đặc như một tấm vải đẫm máu. Maya cảm cái lạnh trần chuột chạy dọc sống lưng, không chỉ vì đá sàn thấu xương, mà còn vì cái nhìn ghê rợn đang xé nát tĩnh lặng. Những sợi dây thừng cứng cáu còng cô lại, siết vào da thịt từng nhịp đau nhói. Cô không hét lên, chỉ thở hổn hển, hơi thở đều đều chênh vênh giữa sự sống cái chết. Xung quanh, bóng tối ẫm lại, vài người đàn bà khác, cũng trên mặt đất, bị trói chặt như những con thú trong bẫy, đôi mắt mở to, trong veo đầy kinh hoàng và tò mò không thể nào che giấu được. Không ai biết mình làm gì ở đây, không ai hiểu nổi cái kết tầy lầy đang chờ họ. Nhưng kết cục ấy – cái chết tàn khốc, giết người như giết con vật trong phòng tra tấn tối tăm ấy – đã treo lơ lửng trên đầu mỗi người, một quả bom nổ chậm không quả đen. Rồi, như một tín hiệu chết chóc, sự tĩnh lặng vỡ vụn. Một tiếng động khô khốc, vang lên từ bóng tối phía sau Maya – tiếng xé toạc một sợi dây thừng. Cô giật mình, quay người bất lực, mắt trợn ngẩn. Một người đàn bà khác, tóc tai rối, mặt mày uể oải đột nhiên vùng lên như một con báo bị dồn vào ổ. Cô gào lên, không phải sợ hãi, mà là một tiếng gầm từ tận cùng cơ bắp, đôi tay tàn phế khua loạn, cố gắng giải thoát. Lập tức, tiếng vải rách, tiếng vật lộn, tiếng thét kinh hoàng vang lên liên hồi. Những kẻ khác bị trói không còn ngồi yên. Họ đạp vung, giãy giụa, sinh mạng khiến họ quên đi tất cả, chỉ còn lại bản năng sống sóc nguyên thủy. Đối mặt với cái chết thô thiển, họ trở thành những kẻ chiến đấu dũng cảm, những sinh vật dã man trong tình thế cùng đường. Cuộc đối đầu ấy không phải là sự kết thúc, mà là bước chuyển hướng đột ngột, dẫn dắt tất cả vào quỹ đạo va chạm không thể tránh khỏi – một vòng xoáy tàn nhẫn, không khoan nhượng, nơi chỉ còn lại tiếng rên rỉ và máu. Maya nhìn cảnh hỗn loạn ấy, tim như lồng ngực bị bóp chặt. Cô thấy đôi mắt kinh hoàng của những người phụ nữ khác, và trong mắt họ, cô thấy hình ảnh phản chiếu chính mình. Nghe họ gầm gừ, quay cuồng cô nhận ra một sự thật rợn người: sự hỗn loạn này, nỗi kinh hoảng cùng cực này, những cử chỉ bảo vệ chính mình bằng mọi giá… nó quen thuộc đến khắc nghiệt. Họ không đơn thuần là những nạn nhân ngây thơ bị ném vào một địa ngục. Quỹ đạo va chạm ấy không phải là sự ngẫu nhiên. Nó diễn ra từ lâu trước khi bước chân họ đặt chân căn phòng này. Sự thật phơi bày trong phút giây hỗn loạn tột cùng ấy không phải là sự tình cờ. Đó là một cái lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra: họ đã không còn là những người xa lạ từ lâu. Có lẽ từ trước khi bị giam cầm, từ trước khi ánh đèn chao đảo trong căn phòng đầy kẻ thù, từ trước cả khi ký ức tàn lụi còn lại của họ có thể gợi lại, mối ràng buộc máu, tội ác hoặc những vết thương tâm hồn đã đan xen họ với nhau như những sợi chỉ trên tấm mạng nhện tử thần. Giờ, cái chết đẩy họ lại gần nhau, buộc họ đối mặt với mối liên kết tối đen mà họ đã cố gắng chôn vùi. Không còn sự xa lạ, chỉ còn lại những kẻ giết người và những con mồi đang vùng vẫy trong cái chết chung, nhận ra mình vốn là một phần của cỗ máy đang hủy diệt họ. Sự thật ấy, lạnh lẽo như băng, còn đáng sợ hơn chính lưỡi dao rỉ sét đang chờ họ sau cánh cửa đóng kín. Không có lời giải thích cần thiết, chỉ có sự thừa nhận đau đớn: Sát Nhân Giấu Mặt đã kéo họ lại từ rất lâu rồi.