Linh vẫn nhớ rõ cái ngày định mệnh tháng 3 năm ngoái, khi nhân viên y tế ở bệnh viện Huyết học bất ngờ gọi cho cô, giọng run run bảo: "Chị có biết nhóm máu của mình là Rh-null không? Chỉ có 43 người trên toàn thế giới mang nó đấy ạ." Cô phì cười, tưởng họ nói đùa, cho đến khi những chiếc sedan đen bắt đầu bám đuôi chiếc xe ga của cô trên đường đi làm, đến khi con mèo cưng của hàng xóm bị vứt chết trước cửa nhà cô, bụng có vết cắt gọn gàng, kèm mảnh giấy viết nguệch ngoạc: "Giao máu ra, để mạng lại."
Cô là nhân viên lưu trữ tài liệu cũ ở một viện bảo tàng nhỏ quận 1, cả đời chưa từng va chạm với bất cứ thứ gì nguy hiểm, chứ đừng nói đến giang hồ. Khi cô chạy đến đồn công an gần nhất tố giác, viên cảnh sát trực ban còn chưa kịp ghi hết lời khai thì sáng hôm sau, người ta tìm thấy ông ta chết trong ngõ hẹp, cổ họng bị rạch toạc, máu dính đầy tên cô trên tường. Linh hiểu: cô không thể tin ai cả.
Cô chạy, chạy đến khi chân mỏi nhừ, trốn vào một con hẻm tối om ở quận 4, lưng ép sát vào bức tường ẩm mốc, nghe thấy tiếng bước chân của ba gã đàn ông to lớn tiến lại, tay cầm sẵn ống tiêm lớn. Cô đã chuẩn bị tinh thần đóng mắt lại chờ đợi điều tồi tệ nhất, thì một bóng đen từ ban công tầng 3 nhảy xuống, không một tiếng động.
Gã đàn ông ấy mặc áo khoác da đen, sẹo dài từ khóe mắt trái chạy xuống khóe miệng, cổ đeo chiếc vòng ngọc hình con trâu nhỏ mà cô đã tặng cho người đàn ông bị thương cô cứu ở buôn làng Tây Nguyên ba năm trước. Trước khi Linh kịp la lên, gã đã bẻ gãy cổ một tên đứng đầu, đá thẳng vào thắt lưng hai tên còn lại khiến chúng gục xuống như rơm rạ.
"Sát Thủ Yêu Dấu" - cô thì thầm, giọng run rẩy, gọi cái danh xưng mà cô tự đặt cho gã từ bấy lâu nay, sau khi gã tha mạng cho cô thay vì hoàn thành hợp đồng giết người trị giá 500 triệu đồng ba năm trước. Minh, cái tên thật mà gã chưa bao giờ cho cô biết, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng có chút mềm mỏng: "Đám người sau em không chỉ muốn lấy máu. Chúng muốn hút cạn tủy xương, bán cho các đứa con của quan chức giàu có mắc bệnh hiếm nghèo. Tôi đã bỏ nghề, nhưng bọn cũ không buông tha cho kẻ phản bội đâu."
Họ chạy đến căn nhà an toàn của Minh ở rừng đước Cần Giờ, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng muỗi kêu, tường nhà đầy lỗ đạn từ những cuộc thanh trừng trước đây, góc bếp có sẵn gói cà phê hòa tan cô thích từ hồi Minh còn theo dõi cô để chắc chắn cô không báo cảnh sát. Những ngày tiếp theo là cuộc chiến sinh tồn không ngừng nghỉ: Minh dạy cô cách cầm dao gấp, cách chạy không phát ra tiếng động, cách nhận biết khi có người theo dõi; còn Linh thì chăm sóc vết thương mỗi khi gã trở về từ những cuộc giao chiến, bàn tay gã đầy vết chai sạn vì cầm súng, nhưng lại luôn vuốt nhẹ tóc cô mỗi khi cô tỉnh giấc vì ác mộng.
Có lần, hai người bị vây trong một chiếc thuyền cá bỏ hoang giữa rừng đước, mưa rào đổ xuống như trút nước, Linh đang khâu vết dao chém ở đùi cho Minh thì gã bất chợt nói: "Tôi không phải người tốt, Linh. Nhiều máu trên tay tôi lắm. Nhưng em là người duy nhất khiến tôi không muốn nhấc súng lên." Cô ấn nhẹ môi vào vết sẹo trên má gã, cười lẫn nước mắt: "Anh là Sát Thủ Yêu Dấu của tôi, cái gì cũng được."
Cuộc đấu tranh lên đến đỉnh điểm khi họ phát hiện hang ổ của tổ chức Nam Phương - kẻ đứng sau mọi mệnh lệnh truy sát - nằm trong một kho hàng cũ ở Thủ Đức, vừa kinh doanh ma túy vừa buôn bán bộ phận cơ thể người. Minh chở cô trên chiếc Honda Win cũ, vượt qua chốt kiểm tra của cảnh sát bị mua chuộc, lội qua những con đường ngập nước sau cơn mưa bão. Trong một đêm tối trời, họ đột nhập vào kho hàng, Linh lẻn vào phòng máy chủ đánh cắp danh sách khách hàng của tổ chức, còn Minh đứng ra làm mồi nhử, thu hút toàn bộ đạn dược của bọn đánh thuê. Lúc chạy ra, gã bị bắn vào chân, Linh phải tự mình dùng dao gấp đâm hai tên lính gác đuổi theo, kéo gã lên xe, máu của cả hai người hòa lẫn vào nhau trên áo khoác da đen.
Khi danh sách đó được gửi đến tay một nhà báo độc lập, cả tổ chức Nam Phương sụp đổ trong vòng một tuần. Nhưng Minh vẫn là kẻ bị truy nã gắt gao nhất của giới giang hồ, họ không thể ở lại thành phố. Giờ đây, hai người sống ở một ngôi làng nhỏ ven sông Tiền, Linh dạy học cho trẻ em trong xóm, Minh sửa xe máy cho bà con quanh vùng. Buổi tối, khi gió mát thổi qua hàng cau trước nhà, gã đứng từ phía sau ôm cô vào lòng, cô lại thì thầm gọi "Sát Thủ Yêu Dấu", nghe như một lời thề, một lời đảm bảo rằng dù thế giới có đảo lộn, họ vẫn có nhau để sống sót.