Bốn năm trong tù, thời gian trôi qua như những viên gạch nung đỏ trên một con đường vắng. Rafik ít nói, nhưng trong mắt ông, một bản đồ vĩnh cửu đã được vẽ nên. Đó không chỉ là những ngọn núi trên bản đồ, mà là một lời thề thầm lặng với chính mình, một món quà ông muốn trao đi trước khi bóng đen của quá khứ kịp nuốt chửng cả tương lai. Ông không muốn chỉ "đưa" con trai đi chơi. Ông muốn tặng cho con một vùng đất mênh mang, nơi mà tiếng thì thầm của gió trong thung lũng có thể gợi nhớ đến những điều chưa kịp nói, nơi bước chân trên sỏi đá có thể xóa tan bụi bặm của những năm tháng tù tội. Với Rafik, dãy núi kia là chỗ trốn duy nhất khỏi ký ức – nhưng cũng là nơi nó phải được đối mặt, hóa giải. Mỗi đỉnh núi là một cột mốc, mỗi con suối là một dòng thời gian mới chảy. Kế hoạch của ông giản dị đến tột cùng: một ba lô cơm nắm, một đôi giày trekking cũ kỹ và một cậu bé đủ lớn để hỏi "Tại sao?". Nhưng ý nghĩa thì sâu sắc. Rafik muốn cho con trai thấy, thế giới rộng lớn hơn những bức tường xi măng thật xa. Muốn cho con thấy rằng, ngay cả một người đã vấp ngã, một khi đã bước qua được Sau Rặng Núi, cũng có thể tìm thấy mặt trời. Hắn muốn con hiểu, sự khám phá thực chất không phải là chinh phục đỉnh cao, mà là việc cùng nhau lên, cùng nhau thở, cùng nhau im lặng trước một tánh rừng cổ thụ – và trong sự tĩnh lặng ấy, tìm thấy chính mình. Đó là hành trình của sự chữa lành. Của ông, và cả của đứa con chưa hiểu hết nỗi đau cha mang theo. Rafik biết, sau những vòng tay ôm của rừng già, sau khi con trai thấy được vẻ đẹp man mạt của những tảng đá phủ rêu, có thể cậu bé sẽ hiểu: phía sau những bức tường, luôn có một khoảng trời. Và ông, với tư cách là người cha, chỉ cần là người dẫn đường đầu tiên, cho con thấy Sau Rặng Núi – nơi bắt đầu của mọi hy vọng.