Vỡ òa thị trấn nhỏ sau phát hiện chấn động... Mùi bụi xây dựng lẫn mùi đất ẩm mốc bốc lên nồng nặc từ hố sâu giữa công trường dở dang ở quê nhà. Ai ngờ dưới lớp bê tông vỡ vụn, thứ công nhân đào được lại là chiếc hộp thiếc rỉ sét in dòng chữ lờ mờ: "Tài sản của Soda Master – Kỷ niệm 1997". Tin tức lan như cháy rừng, xé tan sự yên ả của thị trấn vốn chỉ quen những câu chuyện tầm phào. Ba người đàn ông trung niên – Hải "phơi phới", Minh "mờ nhòe", và Thịnh "bấm máy" – lặng người khi xem bản tin tối. Chiếc hộp ấy họ quá đỗi quen thuộc. Ba con người từng một thời là "tam giác sắt" của CLB điện ảnh đại học, giờ mỗi người một ngả: Hải bán bảo hiểm, Minh thợ sửa đồ gia dụng, còn Thịnh chật vật với tiệm ảnh cũ kỹ. Thế nhưng, ký ức về Soda Master – cái tên mà chỉ hội cố cựu CLB mới hiểu – đã kéo họ trở lại với nhau sau hơn hai thập kỷ. "Thầy Hùng mất tích cũng năm 97…" – Hải càu nhàu bên chén trà đặc quánh trong căn phòng chứa đầy phim nhựa cũ của Thịnh. Ánh đèn neon nhấp nháy chiếu xuống tấm hình đã ố vàng: một người đàn ông gầy gò, kính trễ xuống mũi, tay cầm chiếc máy quay Super 8. Đó là thầy cố vấn học tập – người đã biến mất không dấu vết sau buổi ghi hình phim ngắn cuối cùng của CLB. Vụ án xếp lại vì "không đủ bằng chứng", nhưng ba người họ chưa bao giờ thực sự buông xuôi. Chiều muộn hôm sau, tiếng xẻng của họ cắm xuống nền đất công trường ẩm thấp. "Hộp thiếc này vốn nằm trong kho đồ quay của thầy" – Thịnh run giọng. Điều khiến họ lạnh sống lưng không phải là những cuộn phim mục nát bên trong, mà là chiếc USB cổ lỗ dán nhãn đỏ chói: "XEM TRƯỚC KHI TÔI BIẾN MẤT". Dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút lông – nét chữ của thầy Hùng. Những thước phim kinh hoàng dần hiện ra dưới ánh sáng lập lòe của máy chiếu phim cũ: cảnh quay từ năm 1997 trong khu rừng phía sau trường, nơi thầy Hùng lén ghi lại cuộc gặp gỡ đáng ngờ giữa hiệu trưởng và gã thầu xây dựng tên Đạt. "…Mọi chuyện sẽ chìm xuống cùng lớp bê tông của cái trường mới…" – giọng nói rè rè từ loa phát ra khiến Minh tái mặt. Thứ họ đào được hôm nay không phải hài cốt, nhưng bí mật này còn kinh khủng hơn gấp bội. Gió đêm rít qua khe cửa sổ phòng chiếu phim, hắt bóng dài ba người đàn ông trung niên lên bức tường đầy áp phích cũ. "Soda Master không bao giờ lừa chúng ta" – Hải nghiến răng, tay siết chặt chiếc hộp thiếc. Biệt danh thời sinh viên của thầy Hùng giờ đây trở thành lời nguyền, thôi thúc họ làm điều mà cảnh sát năm xưa đã thất bại: đặt dấu chấm hết cho vụ án giấu sau lớp vữa mới của ngôi trường thân yêu…