Thượng Hải, thập niên 1920 – Hỗn loạn đằng sau ánh đèn màu! Khói bụi từ những nhà máy dệt ken đặc bầu trời, tiếng còi tàu vang vọng bến Thượng Hải, xen lẫn âm thanh hỗn độn của khu phố Tàu. Một thành phố ăn chơi trác táng, nơi giới thượng lưu quần là áo lượt trong vũ trường rực rỡ, còn kẻ cùng khổ phải chắt từng hạt gạo giữa rẫy đầu cơ chợ đen. Và trong mớ hỗn độn ấy, Song Chu Mỹ Thám – cái tên khiến cả giới ngầm Thượng Hải phải dè chừng – đã hình thành từ hai bộ óc tưởng chừng không bao giờ chạm mặt… Lâm Lan – "Con chim trong lồng son" đi tìm lưỡi dao công lý! Từ cô gái quý tộc bị ép buộc học đàn hương, cổ phục và những buổi dạ hội nhạt nhòa, Lâm Lan chọn cách đập tan xiềng xích. Bằng cái đầu lạnh và nắm đấm nóng, cô thẳng thừng từ chối cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối để đạp vào Sở Cảnh sát Trung tâm – nơi đàn ông chiếm thế thượng phong. Ánh mắt sắc như dao của cô quan sát những manh mối từ chiếc nắp đồng hồ bỏ túi vấy máu tới sợi tóc dính trên gót giày gái điếm – thứ mà cả đám thám tử lông bông chẳng thèm để ý. Tần Hân – Kẻ "nói chuyện với xác chết" và phòng thí nghiệm yên tĩnh có mùi thuốc tẩy! Trong khi Lâm Lan xông xáo ngoài đường, gã chuyên gia pháp y lạnh lùng này lại dành cả ngày trong căn phòng trắng đẫm mùi formaldehyde. Gã không nói nhiều, nhưng từng đường rạch dao mổ của gã là vũ khí định đoạt sinh tử. Một mạng người được cứu hay tội đồ bị vạch trần, tất cả nằm gọn giữa những tấm kính hiển vi lem luốc và nghiên cứu phản ứng hóa học kỳ quặc. Đám cảnh sát trưởng khi gặp án oan chỉ thở dài: "Mời Tần Hân đến – hắn sẽ khiến xác chết tự thú!" Những vụ án chấn động và đội điều tra của những kẻ "kỳ quặc"! Khi bàn tay không đầu xuất hiện trong thùng gỗ giữa hội chợ thuốc phiện, cả Sở Cảnh sát tưởng chừng bế tắc, nhưng chỉ sau một đêm, Song Chu Mỹ Thám đã kết nối vụ tàn sát này với tay trùm buôn vũ khí Pháp kiều. Tần Hân phát hiện dấu vết thuốc súng không khói trên xác – thứ chỉ quân đội Pháp mới có. Lâm Lan lần theo đường dây rửa tiền từ tiệm kim hoàn nhỏ ven sông. Chùm án mạng trẻ em ở trại mồ côi lại bị lột xác nhờ chiếc răng sâu Tần Hân tách từ hàm nạn nhân – dẫn thẳng đến gã hiệu trưởng mang hai mặt nạ! Mỗi vụ án như thế khiến đôi bạn hiểu nhau hơn những nỗi ám ảnh của đối phương: Lâm Lan kinh sợ máu nhưng sẵn sàng nhảy vào vũng bùn trộn lẫn tử thi; còn Tần Hân – chàng trai ghét đám đông ồn ào – lại có thể gào thét với cả băng đảng Thanh Bang để bảo vệ cô. "Song Chu Mỹ Thám" – không phải tình yêu, mà là thứ kết nối sâu hơn cả máu! Lần ấy, Lâm Lan suýt mất mạng trong kho thuốc phiện nổ tung, Tần Hân đã nghiến răng xé áo để băng bó vết thương cho cô ngay giữa khói lửa ngạt trời. "Cô chết đi, ai sẽ kiếm cho tôi mẫu vật để nghiên cứu đây?" – câu nói đùa rít lên qua chiếc khẩu trang dính đầy tro tàn của gã, lại khiến Lâm Lan bật cười đến rỉ nước mắt. Công lý họ theo đuổi không màu mè như những bài diễn văn trên diễn đàn. Nó là con dao găm Lâm Lan giắt trong ủng, là giọt axit Tần Hân nhỏ lên vết răng để so sánh mẫu. Bởi sau tất cả, những kẻ vô hình dưới ánh đèn neon đang đợi "đôi bài trùng" chực chờ sai lầm nhỏ nhất để đẩy họ xuống vực…