Tên tôi là Agneta. Tôi vừa mất việc cách đây đúng hai tuần, sau ba năm làm biên tập viên bộ phận sách thiếu nhi cho một nhà xuất bản ở Lyon. Họ giải thể cả bộ phận, nói là do lợi nhuận không đủ, tôi cùng sáu đồng nghiệp khác nhận được cái phong bì trợ cấp mỏng dính, rồi bị đẩy ra khỏi cửa văn phòng vào một buổi chiều tháng Hai u ám, tuyết tan thành bùn đen ngòm dính đầy đế giày. Tôi chán ngấy cảnh mỗi sáng phải đẩy xe đạp qua những con phố xám xịt, ngửi mùi khói bụi và cà phê đen đậm đặc mà không còn thấy hào hứng. Tôi muốn chạy trốn, khỏi cái email xin việc gửi mãi không thấy hồi âm, khỏi cái căn hộ nhỏ trả tiền thuê mỗi tháng bằng nửa lương cũ, khỏi cái cảm giác mình đang trôi dạt vô định. Khao khát một khởi đầu mới nóng bỏng hơn bao giờ hết, tôi sẵn sàng làm bất cứ việc gì, miễn là không phải ngồi trước màn hình máy tính soi từng dấu phẩy trong bản thảo nữa. Tờ quảng cáo dán trên bảng thông báo tiệm bánh mì góc phố đã thay đổi tất cả. Viết tay bằng mực xanh, nét chữ nguệch ngoạc một chút: “Cần người trông trẻ cho bé Julien 4 tuổi, từ tháng Năm đến tháng Chín, ở Provence, bao ăn ở lại, lương nhỏ, thích trẻ con và nhạc ồn ào là được.” Bà chủ tiệm bánh, bà Garnier, nhìn tôi cầm tờ giấy đứng ngập ngừng, vỗ vai tôi: “Cháu trông cần được phơi nắng đấy, chérie. Provence bây giờ hoa oải hương bắt đầu nở rồi.” Tôi không suy nghĩ nhiều, gọi điện ngay tối hôm đó, ba ngày sau tôi xách cái vali cũ lên xe buýt đêm đi Gordes. Hóa ra công việc này không phải là “việc làm tạm bợ” như tôi nghĩ lúc đầu. Ngôi nhà mas xây bằng đá cổ, vách tường phủ đầy hoa giấy đỏ rực, bố mẹ Julien là hai họa sĩ, cả tháng mới về một lần, tôi hầu như chỉ quẩn quanh với thằng bé. Julien không ngoan ngoãn như trong mấy quảng cáo tuyển dụng: nó ghét ngủ trưa, thích nhặt ốc sên bỏ đầy vào túi áo tôi, hễ không cho ăn bột bánh quy sống là gào thét inh ỏi. Đêm nào tôi cũng bị muỗi đốt đầy chân, có hôm uống rosé quá đà sáng hôm sau đau đầu bưng bưng, Julien từng vẽ bậy lên tường phòng khách bằng bút dạ vĩnh viễn, tôi suýt khóc nhưng nó ôm lấy tôi bảo “Tôi vẽ Agneta, cười thật to” nên tôi cũng chẳng nỡ mắng. Nhưng mỗi sáng chúng tôi đi chợ làng, nó chọn dâu tây tươi rói, tôi mua phô mai dê mềm, ngồi dưới gốc cây đa cổ thụ ăn bánh mì, xem mấy ông già đánh pétanque ném quả bóng kim loại lanh canh. Lúc nắng gắt, hai mẹ con ngồi trong nhà đọc truyện tranh, nó vẽ quái vật với cái đuôi dài ngoằng, tôi tô màu xanh cho chúng. Tối tối tôi ngồi trên hiên uống rosé lạnh, nghe tiếng ve sầu râm ran, nhìn đom đóm bay lơ lửng trên bụi hương thảo, gió mang mùi cỏ xạ hương và mùi cá mòi nướng từ nhà hàng xóm sang. Tôi đã không mở email công việc suốt ba tuần, cái chuyện mất việc ở Lyon giờ nghe xa xăm như chuyện của một người lạ. Công việc này là cuộc trốn thoát đúng nghĩa—trốn khỏi những kỳ vọng vô lý, trốn khỏi cái vòng lẩn quẩn tôi tự nhốt mình vào suốt bao năm qua, mà lại đầy những niềm vui nhỏ xíu, chân thật đến mức tôi chưa từng được nếm trải. Sự thức tỉnh đến vào một buổi chiều mưa rào cuối tháng Sáu. Julien bắt tôi đọc cuốn sách thiếu nhi tôi từng biên tập, Cô bé và nhà cây, về một cô bé bỏ nhà đi ở trong một cái cây sồi cổ thụ. Hồi ở nhà xuất bản, tôi chê cuốn này viết chậm rãi, không có kịch tính, chắc chắn không bán chạy nên ép tác giả sửa đi sửa lại mấy đoạn. Nhưng ngồi đọc to từng chữ, nghe Julien cười khanh khách ở đoạn cô bé kết bạn với một con sóc nhặt hạt dẻ, tôi bỗng nhận ra: Tôi ghét công việc biên tập cũ vì tôi luôn phải ép những câu chuyện phải thành thứ mà người ta muốn mua, chứ không phải thứ mà nó thực sự là. Tôi yêu những câu chuyện như thế này, lộn xộn, ấm áp, đầy những niềm vui nhỏ xíu không cần đo lường bằng doanh thu. Tối hôm đó ông hàng xóm già Lefevre, thợ làm đàn vĩ cầm đã nghỉ hưu, đưa tôi một con chim gỗ nhỏ ông vừa chạm khắc, nét chạm trổ hơi thô nhưng mềm mại: “Cháu có ánh mắt sáng hơn hồi mới đến đây.” Tôi cầm con chim gỗ, nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói đá, bỗng hiểu mình không muốn quay lại Lyon nữa. Không muốn quay lại những văn phòng ngột ngạt, những con số doanh thu chạy trên bảng tính, những email hồi âm vô cảm. Tôi muốn ở lại đây, có thể dạy trẻ con, có thể viết những câu chuyện như thế này, làm những thứ thật sự thuộc về mình, không phải vì ai khác, cũng không phải vì tờ séc lương cuối tháng.