Trong Cửu Long những năm tám mươi, phố xá vẫn còn vương mùi khói lửa và khung trời thì đầy ngấn nước. Không khí như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng, nhưng những "giai cấp" mới lại leo thang – những kẻ còn nguyên vết bùn, mang theo khẩu súng lạnh lẽo và ánh mắt điềm tĩnh như thác. Giữa cõi ngầm đó, có một gã sinh viên tên Vinh, thân thể gầy guộc nhưng mắt sáng rực một niềm tin vô hình. Anh bị cuốn vào vòng xoáy không phải vì tham lam, mà vì một lời thề non nớt, một món nợ máu cóp nhặt từ đám bạn bè đã lạc bước.
Rồi một hôm, trong một quán trà đầy khói thuốc lào, anh gặp hắn – một tên đầu sỏ của băng đảng Xã Hội Đen, người ta gọi bằng cái tên gù: Hổ Con. Tay Hổ Con lóng ngóng cầm ly trà đá, ngón tay đeo nhẫn bạc lấp lánh; môi mím cười, nhưng đáy mắt không có gì, chỉ là một vực thẳm tĩnh lặng. Người ta nói Hổ Con giết người không chớp mắt, nhưng cũng có kẻ bảo, hắn chỉ giết những kẻ xứng đáng. Thế là, giữa hai thế giới đối lập ấy, một thứ tình cảm kỳ quặc đã chớm nở – không phải yêu, mà là một sự đồng điệu đen tối, một sự nhận diện trong sự khác biệt.
Vinh, với gương mặt học trò chưa tan nếp sư phạm, lại bị ám ảnh bởi sự lạnh lẽo và th carefulness tửu lượng của Hổ Con. Còn Hổ Con, dường như tìm thấy trong ánh mắt còn vữa mộng của Vinh một tảng băng chưa tan, một mảnh ký ức về tuổi thơ mà hắn đã phải đánh mất từ lâu. Họ gặp nhau trong những căn phòng kín, nơi chỉ có tiếng máy tính cũ kêu rì rầm và mùi cơm nguội. Họ nói về sách, về triết học, về một thứ màu xanh da trời không có trong cuộc đời của họ – một thứ mà Vinh gọi là "sự trong trẻo".
Rồi một năm mới đến, lễ hội Tết Thiếu Nhi cũng vậy. Thành phố vẫn náo nhiệt, nhưng trong căn phòng trọ của Vinh, một chiếc dù giấy nhỏ, màu xanh lục, được treo lên trần nhà. Đó là món quà Hổ Con mang đến trong một đêm mưa, sau khi hai người vừa trốn chết thoát khỏi một cuộc đấu súng. "Thằng nhóc con trong tôi thích cái này", hắn nói, giọng khản đặc. Chiếc dù không phải để che mưa, mà là để che quá khứ – một biểu tượng của một thời thơ ấu không được sống, một niềm mơ ước về một thế giới chỉ còn trò chơi và nụ cười.
Từ "Tết Thiếu Nhi" bỗng trở nên day dứt, không phải như một kỷ niệm vui vẻ, mà như một lời mòn – một lời mòn về sự vô tội, về tình cảm không vụ lợi, về cái xác của tuổi thơ mà cả hai đều phải giết chết để tồn tại. Mỗi lần nhìn thấy màu xanh nhạt của chiếc dù, Vinh lại thấy lõng thể một sự phản bội nhẹ nhàng: anh phản bội tuổi trẻ của mình khi yêu một tên sát nhân, còn Hổ Con phản bội chính sự tàn nhẫn khi giữ lại một mảnh ký ức mỏng manh như cánh bướm.
Họ sống trong sự mâu thuẫn ấy, như hai con thuyền nan giữa dòng Cửu Long đục ầm ầm: một chiếc chứa đầy đồng xu và tội ác, chiếc kia buông một cây dù giấy, và lưỡi thuyền cứ chòng chành theo nhịp sóng. Tết Thiếu Nhi của Sơ Tam – cô bé năm xưa Hổ Con từng bế trên vai, giờ đã cách xa nhịp sống phố phường – trở thành một tinh thể đen sáng trong bóng tối của họ: nó không phải là dịp để vui chơi, mà là một lời thầm thì xót đau về cái giá của sự trưởng thành trong một thế giới không cho phép tồn tại sự trong trẻo.
Cuối cùng, thời gian vẫn trôi, dù cho Cửu Long có quay cuồng hay lặng gió. Và có lẽ, chỉ có chiếc dù giấy kia biết: nó không treo để che bão tố, mà treo như một lời nhắc nhở vô hình – rằng, dù trong bão tố giữa đời, vẫn còn một góc nhỏ, một sắc màu, một tên gọi "Thiếu Nhi", mà linh hồn có thể quay về, dù chỉ trong một nhịp thở, một cái chớp mắt đầy hoài niệm giữa hai phát súng và hai ánh mắt đã từng tìm thấy nhau trong vực sâu.