Ánh mắt Ayana dừng lại ngoài khung cửa sổ phủ lớp sương mờ. Một mùa đông nữa lại về trên phố nhỏ, mang theo tiếng gió rít qua kẽ lá khô – thứ thanh âm mà cô đã gọi tên trong trái tim mình là "Thanh Âm Mùa Đông". Hai năm trước, chính trong mùa đông ấy, chiếc khăn len màu cafe sữa anh quàng cho cô buổi sáng chia tay vẫn còn đọng lại hơi ấm. Nó trở thành chiếc bẫy ký ức, khiến mỗi lần giá lạnh ùa về, trái tim nhà văn lại thắt lên nỗi sợ mơ hồ.
Chân cô chạm nhẹ lống giầy bốc khói trong quán cà phê quen. Đối diện Ayana bây giờ là một nụ cười khác – ấm áp hơn, kiên nhẫn hơn. Nhưng lòng bàn tay cô vẫn đổ mồ hôi khi lỡ chạm vào ngón tay người ấy. "Tất cả chỉ như gió mùa thôi, rồi sẽ tắt..." – cô tự nhủ. Thế nên Ayana thắt chặt chiếc khăn len cũ, nói về chiếc lá vàng đang chao liệng giữa không trung thay vì nhắc đến những chữ "anh" - "em" dễ vỡ.
Quá khứ như lớp băng mỏng đóng dưới chân cầu. Cô để người đàn ông mới ngắt cho mình cành trà trắng đang nở muộn, nhưng không kể rằng mối tình cũ cũng từng tặng cô cả vườn hoa trước khi bẻ gãy từng cánh một. Có lẽ "chân thành" với Ayana giờ đây không phải là trao hết trái tim trần trụi, mà là dám ngồi yên bên nhau lặng lẽ nghe tiếng gió đông gào rú ngoài kia – thứ Thanh Âm Mùa Đông chua cay nhưng thật thà nhất.