Barcelona khoác lên mình bức màn đen khi ngọn lửa xanh lè bùng lên giữa đêm, nuốt chửng cả phần vòm kỳ quái của tòa nhà Bellesguard – pháo đài đá rêu phong cuối cùng còn sót lại từ bàn tay Gaudi. Từng tia lửa vặn vẹo soi rõ bóng dài ngoẵn của cái xác đong đưa trên mái vòm, đầu xác người xoay tròn như con lắc đồng hồ nứt vỡ. Khu phố Gracia bỗng nghẹt thở mùi nhựa thông cháy khét lẫn mùi thịt nướng hăng lòm.
Gã thanh tra Cardona xuất hiện giữa đám đông phóng viên như bóng ma xông vào đám tang chính mình. Chiếc áo trench coat cũ sờn vá bằng dây cước đen kéo hắn chìm nghỉm trong bức tường cam của lính cứu hỏa. "Người khiêng quan tài đã về," tiếng thì thào chua chát xé tan màn sương sáng sớm từ quán bar bên kia đường. Ba năm trước, cùng một khu nhà xưởng cũ, cùng kiểu treo cổ kỳ dị – vụ án khiến hắn mất cả sự nghiệp lẫn đứa con gái nhỏ.
Những khối đá mosaic trên tường Bellesguard ứa máu loang dưới trận mưa acid đầu mùa. Dấu hiệu chữ V nguệch ngoạc bằng phấn tiên trên bệ cửa sổ trùng khớp đến rợn người với vệt sẹo dài trên cổ nạn nhân. Cardona nhếch mép cười khi mò tới túi quần tây nhàu nát – chiếc bật lửa đồng Nikko nặng trịch trong tay vẫn khắc dòng số 13 lồi lõm. Gã nhớ chi tiết từng ngõ hẻm hắt bóng xuống nền gạch trong thành phố này, ngay cả khi bóng tối đang đổ dồn lên con phố Gracia như thác lũ.
Bản tin buổi sáng của tờ La Vanguardia dựng đứng hình ảnh xác chết giữa lửa ngay dưới dòng tít máu: "Trả Thù Hay Tái Diễn?". Trong khi ủy viên hội đồng đô thị cắt mặt trên truyền hình bằng nụ cười sơn lót, góc quán bia nhỏ cạnh Quỹ Tápias, mấy ông lão Catalonia già cả tin đã rì rầm chuyện lời nguyền "một đời phá án, nguyện làm ma đói".
Cardona nhón tay hất tấm thẻ bài đồng xỉn màu lật mặt sau. Số điện thoại báo tin nặc danh cuống quýt đêm qua giờ là chuỗi số ẩn hiệu. Gã chụp lấy cốc rượu vị đắng ghị, mắt nhìn xuyên qua tòa nhà–khu rừng bằng đá của Gaudi đang nghiêng xuống tựa xác chết khổng lồ. Thành phố bóng tối chưa bao giờ ngủ, nó giấu kẻ sát nhân trong từng gờ tường hình sin uốn máu ứ.