Mấy nghìn năm trước, khi băng tuyết vùng cực bắc còn dày đặc đến mức che lấp cả dấu chân hạc tiên, lôi đình chớp giật mấy ngày liền báo hiệu thiên kiếp của Dao Linh Nhi - tiểu thần bếp nổi danh nhất tộc tiên. Nàng ngồi giữa trận đồ băng liên hoàn, nhưng tà hỏa trong lòng đã khiếp lạc chảy ngược về chí mạch. Ấy thế mà tiên giới đâu ngờ, chính nơi độ kiếp này lại giấu mối nhân duyên xưa. Một đạo thiểm điện đỏ rực như máu tươi xé toạc nền trời, đánh trúng mỏm băng phủ đầy cấm chú. Muôn vàn vết rạn nứt hình mạng nhện bùng lên hỏa diễm xanh lè, giữa tử quang hiện ra bóng dáng trường bào trắng muốt nhuốm máu - Thanh Khâu tỉnh lại sau ngàn năm giam cầm trong ấn kết Huyền Minh. Dao Linh Nhi chẳng hiểu vì sao lúc thoi thóp trên tảng băng mềm nhũn dưới gót giày phượng, hồ yêu dẫu thương tích đầy mình vẫn chắt chiu từng giọt tinh huyết nhỏ vào môi nàng. Mùi huyết dịch thơm ngọt khác thường - sau này nàng mới hay đó là do hắn đốt cháy nội đan cứu người. Hai kẻ truy tiên đào tẩu giữa trận mưa tuyết châu Bắc Hải. Hang động ẩm thấp ven biển chẳng phải nơi tiên nữ quen chân, nhưng Dao Linh Nhi vẫn miệt mài đun nước ngọc cốt cho hắn tắm gội. Cái rét cắt da năm ấy như thấu tận xương tủy, thế mà khi Thanh Khâu lần đầu mở mắt thấy gương mặt tiên tử nghiêng về đống lửa bập bùng, tim hắn lạ thay lại rộn chút xuân thì. "Tiểu Dao, luyện hải tảo thức uống đi, tốt cho thương thế của Tiêu Dao đấy." Mấy tờ truyền âm phù từ đại điện tiêu tán trong gió sương. Dao Linh Nhi nhíu mày, tay nâng niu bình luyện dược giấu kỹ dưới tầng áo. Đại sư huynh Mặc Nam dạo này thường xuyên qua lại Thất Bảo Điện lắm, ánh mắt hắn mỗi lần nhìn về chỗ Thanh Khâu nằm đều phả chút u ám khiến nàng bất an. Trước ngày đại hội tiên môn, nàng hối hả lục tìm kỳ hoa dị thảo nơi vách đá phía Tây, nào hay chính cái hôm ấy, mật thư giả mạo nét chữ nàng đã được đặt ngay đầu giường Thanh Khâu. "Ngươi tưởng rằng ta chăm sóc ngươi xuất phát từ tình cảm sao? Đừng hão huyền! Tiên tộc ta chỉ cần diệt trừ yêu loại như ngươi!" Chai lọ vỡ tan dưới nền đất lạnh. Lời cay độc trong thư khiến trái tim vốn đã yếu ớt của hồ yêu tím bầm. Hắn lao ra khỏi sơn động giữa đêm mưa tầm tã, không ngờ đụng mặt chính Mặc Nam đang chực chờ với bát chú tử đan. Cánh tay trắng muốt vươn ra đón nhận trời xanh lần cuối - chỉ chờ có thế, vô số tiễn quang từ cấm quân tiên tộc xuyên thấu ngực hắn. Mãn đại điện tiên giới chấn động khi Dao Linh Nhi quỳ suốt mười ngày mười đêm trước duyên kiếp kính. Gương thần hiện rõ bóng người con trai chân trần trong vụ cháy kỳ lạ nơi hẻm núi Việt Châu. Lửa xanh lè quấn lấy đứa trẻ đang gào khóc bên xác cha cháy đen - mẫu thân cậu biến mất không hồi âm từ tối hôm trước. Kim bài đề ba chữ Hạ Tiêu Dao rơi xuống từ lưng trời, dập tắt ngọn lửa ác nghiệt vừa cướp đi gia đình cậu. Mười tám năm dương thế, Dao Linh Nhi âm thầm theo dõi đứa trẻ mắt xanh lè năm nào giờ đã thành thiếu niên tuấn tú nhưng lạnh lùng hơn băng. Lần đầu nàng hiện thân cứu gã khỏi bọn cướp rừng, chợt nhận ra ánh mắt hận thù trong đôi mắt ấy chính là tàn dư của phẫn nộ xưa. "Ta sao phải nhờ ngươi giúp?" Gã thanh niên gạt tay nàng ra, nhưng lại nắm chặt bình thuốc trị thương do nàng tẩm linh thảo. Dao Linh Nhi mỉm cười khẽ, chợt thấy gió đêm Việt Châu lạnh hơn cả tuyết Bắc Hải ngày trước... Giữa đống tro tàn của vụ hỏa hoạn kinh thành đầu năm Đinh Mùi, Hạ Tiêu Dao đưa lên ngọn lửa xanh ngắt đang bùng trong hộp gỗ sơn son. "Ngọn lửa này... có hơi thở của ngươi năm ấy." Dao Linh Nhi chưng hửng khi nghe tiếng gã nói cộc lốc. Thì ra bao năm lần theo dấu những vụ án kỳ dị liên quan đến hồ hỏa, gã đã nhận ra mối liên hệ với ký ức mơ hồ về bàn tay nàng năm xưa vuốt mắt hắn. "Lần này... ngươi có sẵn sàng nói cho ta biết sự thật chưa?" Bóng đêm phủ xuống quảng trường đầy tro than, lửa bập bùng trong mắt hồ yêu kiếp này ánh lên màu hy vọng khó giấu. Dao Linh Nhi nén tiếng thở dài, ngón tay lướt nhẹ lên vết bỏng cũ trên cổ tay gã - chính là vị trí năm xưa nàng vô tình để rơi giọt lôi hỏa xuống da thịt Thanh Khâu. Những mảnh hồi ức đứt quãng cứ thế nối liền như dòng sông chảy xiết. Thanh Thanh Hồ Ngâm - cái tên hắn thường tự nhủ trong giấc mộng hóa ra chẳng phải hư cấu. Từng chữ khắc trên bia mộ vô danh ven núi Tuyệt Tình, câu đối trong đền thờ hồ ly hoang... tất cả dần hiện hình thành mảnh ghép về kiếp trước đầy oan khuất. Ngày kinh thành gió cuốn lá vàng bay rợp trời, hai người bên khói trầm ngũ sắc đã tìm thấy di thư của Mặc Nam bên bờ vực trầm luân. Lá thư phong kín ngàn năm tiết lộ tất cả âm mưu giăng bẫy năm nào. Dao Linh Nhi bỗng nghe ngực trái như có lửa cháy - lần này không phải thiên kiếp, mà là mối tình tử sinh đang hồi sinh mãnh liệt hơn bao giờ hết.