Stuttgart, 1942: Bầu không khí ở Stuttgart đặc quánh thứ hơi thở chết chóc của chiến tranh và ý thức hệ độc tài. Quân đội Đức phát xít đã quét sạch từng khu phố từng làng mạc, dồn thân phận con người vào những con đường đầy nước mắt và nỗi sợ hãi. Giữa mảnh địa ngục ấy, hai đứa trẻ nhỏ, dòng máu Do Thái vẫn còn ấm trong tim dù sinh ra trên đất Đức, đang phải trốn chạy. Chúng là những mồ hôi cuối cùng của những gia đình đã bị hủy diệt bởi bàn tay giết người của phát xít, bị đẩy vào bóng tối thẳm. May thay, có người chịu mang chúng đi trốn – Gisella. Nhưng Gisella không phải là một người che chớt bất kỳ. Cô là một thành viên của Lebensborn, chương trình mầm non thượng đẳng của SS, nơi những đứa trẻ "Aryan được định đoạt" nuôi dưỡng để phục vụ cho sự thống trị của giống chủng tộc. Chính vì thế, tấm vé "The Aryan Papers" – những giấy tờ giả mạo và nguy hiểm – lại trở thành thứ vũ khí sinh tồn. Gisella, với bộ đồng phục SS lạnh lùng và trong ánh mắt lóe lên cả tội lỗi lẫn quyết liệt, vừa là kẻ phục vụ cho máy giết người, vừa trở thành người mẹ bất đắc dĩ đang bước đi trên lằn ranh đen tối của lịch sử, ôm hai linh hồn nhỏ bé cần được bảo vệ bằng bất kỳ giá nào. Nỗi bất an bao trùm cô không chỉ đến từ hiểm nguy bên ngoài, mà còn từ chính sự nghịch lý của hành động mình đang làm: cấu thành "The Aryan Papers" cho những đứa trẻ bị chế độ cô xem là "hạ đẳng", để có thể tiếp tục sống trong một thế giới giấy tờ giả dối ấy.