Cái chết của Étienne không phải một tai nạn. Lina biết rõ điều đó, mỗi vết sẹo trên tay cha – những vết sẹo bà ngoại từng gọi là “dấu ấn của những lời hứa không giữ” – chính là bằng chứng. Người phụ nữ trẻ này, với đôi mắt sắc lạnh thường ẩn sau lớp khói thuốc trong quán rượu nhỏ ở khu Montmartre, đã nuôi dưỡng mối hận trong im lặng suốt ba năm. Cái chết của cha, người buôn rượu vang già nhưng bao giờ cũng kiệm lời, bỗng chốc trở thành một mảnh ghép lạc lõng trong bức tranh hỗn loạn của Paris.
Thế giới ngầm Paris không phải là món đồ chơi. Nó là một sinh vật sống động, có hơi thở trong các hầm mộ La Conciergerie, những tầng hầm bí mật dưới chân cầu Pont Alexandre III, và trong những căn phòng khai khóa ở Hotel-Dieu. Đó là nơi các băng đảng cổ truyền như “Bàn tay Bạc” đấu tranh quyền lực với những nhóm buôn người mới nổi dưới sự che chở của các quan chức thối nát. Mỗi mặt phố, mỗi quán cà phê cũ, thậm chí cả Nhà thờ Đức Bà, đều có những cánh cửa dẫn về những phòng kín không ai biết đến. Đó là một chốn hỗn mang, nhưng cũng kỳ dị, nơi một quy tắc duy nhất tồn tại: tránh đổ máu ngoài phạm vi, vì máu me sẽ thu hút ánh đèn của cảnh sát – và sắc lẹnh của những kẻ muốn thống lĩnh.
Và rồi có Fury. Không phải một băng đảng, không phải một thế lực mafia. Fury là tổ chức gìn giữ hòa bình trong thế giới ngầm ấy. Họ không kiểm soát đất đai hay buôn lậu, họ kiểm soát trật tự. Họ là những người điều phản, trung gian, đôi khi là phán quan, đôi khi là đòn trừng phạt độc nhất. Khi hai băng đảng chuẩn bị đổ máu vì một khối đất ở Belleville, đó là Fury xuất hiện, với một thỏa thuận được vạch ra dưới chân cầu, một cái chết được sắp đặt kỹ lưỡng để tránh một cuộc chiến tranh rộng lớn. Họ duy trì sự cân bằng bằng mọi giá – ngay cả khi cái giá đó là sự im lặng của nạn nhân, là sự nhượng bộ của lẽ phải. Họ là một quy định sống, một hiệp ước bất thành văn được chấp nhận bởi tất cả những người hít thở không khí của Paris ngầm.
Lina lọt vào mạng lưới ấy không phải theo cách cô tưởng. Cô không tìm đến Fury. Fury đã tìm thấy cô, sau khi cô liều lĩnh dùng một loại thuốc gây mê đánh lừa bảo vệ của một tay buôn người Balkans, trong một hành lang tối ở khu Gare du Nord. Họ đã quan sát cô. Họ biết về Étienne, về mối liên hệ nhỏ bé của ông với một đường dây buôn người xuyên lãnh thổ mà Fury đã phải “ngăn chặn” một cách tàn nhẫn mấy tháng trước. Họ biết cô không chỉ muốn trả thù. Họ thấy được thứ kỹ năng lạnh lùng, sự kiên nhẫn có hệ thống và mắt nhìn đánh giá nhanh như lưỡi dao trong cô – một công cụ có tiềm năng.
Lina được mời, không phải là một yêu cầu. “Cô muốn biết ai đã ra lệnh giết cha mình? Chúng tôi có câu trả lời,” người đàn ông đội mũ, gọi tên là “Cưa sừng Bò”, nói trong căn phòng không cửa sổ ở quận 13. “Nhưng câu trả lời đó sẽ rơi vào tay cô, hoặc là để cô phá hủy tất cả, hoặc là để cô trở thành một phần của nó.”
Giờ đây, đứng giữa sự lựa chọn, Lina hiểu rằng thế giới ngầm Paris, dưới sự điều khiển tinh tế của Fury, là một con đao hai lưỡi. Trả thù có nghĩa là phá vỡ trật tự ấy, gây ra một cuộc đổ máu có thể nhấn chìm cả thành phố. Nhưng trở thành một phần của Fury – một “cây bút” trong bức tranh cân bằng phức tạp ấy – lại có nghĩa là làm ngơ, thậm chí bảo vệ, những thủ đoạn mà cha cô có thể đã vô tình vướng vào. Cái chết của Étienne có thể chỉ là một trò chơi con con trong một ván cờ lớn hơn.
Paris vẫn đẹp đẽ dưới ánh đèn, bề ngoài lung linh như một bức tranh sơn dầu. Nhưng Lina biết, bên dưới lớp sơn ấy là một mạng lưới xương trắng, được gìn giữ bởi những kẻ như Fury. Và cô, với nỗi hận trong tim, giờ đây phải quyết định: liệu cô sẽ là người phá vỡ lưới xương ấy, hay là một mảnh ghép mới trong thiết kế tàn nhẫn của nó? Có hai Paris tồn tại song song. Và cô đang đứng trên ranh giới mỏng manh giữa hai thế giới ấy, với một tấm vé một chiều vào lòng địa ngục hoặc một lối đi vào sự giác ngộ đen tối nhất.