Jeanne mới mười lăm, một đôi mắt hổng ký ức và đôi bàn tay lạnh ngắt vì nghèo khó. Rồi một ngày, đoàn phim The Ice Tower – bản chuyển thể táo bạo của câu chuyện Nữ Hoàng Tuyết cổ xưa – kéo đến quảng trường trung tâm, biến nơi đây thành một vùng đất lạnh giá thuộc về cổ tích. Jeanne bám lại như một bóng ma nhỏ bé, len lỏi qua đám đông phái nhìn, mắt dán vào một bóng hình phía sau dàn máy quay. Đó là Cristina. Phụ nữ ấy không chỉ diễn vai Nữ Hoàng Băng Giá – mà hình ảnh của cô dường như đã hòa làm một với chất băng, băng giá và rực sáng. Mỗi khi máy quay bắt đầu quay, không khí xung quanh cô đông cứng lại. Đó không chỉ là kỹ thuật diễn xuất. Một thứ gì đó sâu hơn, một sự im lặng áp đảo, một vẻ đẹp lạnh lẽo đến nao lòng, lấp đầy màn hình. Cristina ít nói, rời khỏi trường quay là lập tức biến mất vào chiếc xe limousine đen kịt, như một ẩn sĩ trong thành phố ồn ào. Nhưng với Jeanne, mỗi ánh mắt vô tình của cô từ phía sau máy quay, mỗi nụ cười còn đọng lại sau khi cắt – tất cả đều trở thành những mảnh băng lấp lánh, khắc sâu vào một tâm hồn trẻ đang khát khao một điều gì đó to lớn, phi thường. The Ice Tower với lâu đài ngọc lung linh và màn sương bạc, giờ đây trong mắt Jeanne không còn là trò chơi phụ cảm ứng. Nó trở thành cõi giới thiêng liêng duy nhất cô biết, và Cristina – người trụ cột của tất cả – là nữ thần băng giá ấy. Jeanne theo dõi, ghi nhớ từng chuyển động nhỏ nhất của cô, cảm nhận được sức hút kỳ bạc giữa con người thực và vai diễn. Cô tự hỏi, liệu đằng sau lớp da băng giá ấy, trái tim Cristina có cũng tan chảy vì một điều gì không? Hay cô chính là hiện thân của Nữ Hoàng Tuyết, sống trọn vẹn trong câu chuyện và vượt ra ngoài mọi khuôn khổ? Một sự quyến rũ hỗn loạn và đầy mê hoặc đã cài đặt trong tâm trí thiếu nữ mồ côi, nơi The Ice Tower không chỉ là một bộ phim, mà là lối thoát, là biểu tượng của một vẻ đẹp lạnh lùng và quyền năng mà Jeanne vô hình chung đang theo đuổi.