Mưa lất phất từ tối khuya thứ Ba, làm ướt nhẹp vỉa hè khu phố cũ, mỗi khi xe tải lăn bánh qua là văng lên mùi dầu loang lẫn mùi bánh mì ổ nướng từ tiệm đối diện. Cái biển hiệu neon của The Last Beergin nhấp nháy liên tục, chữ "Beer" đôi khi bị hỏng nên cả tên cửa hàng trông như một câu đố vô nghĩa, nhưng với mấy người dân ở đây thì cái cửa hàng tiện lợi 24/7 này là chỗ duy nhất mở cửa lúc 2 giờ sáng, bán từ gói mì tôm giá 5k đến lon bia lạnh, góc trong có chiếc điện thoại công cộng móp méo chẳng bao giờ nghe máy, nhân viên thu ngân là ông già để trọc đểu, nửa đêm thường ngủ gật trên ghế.
Hilo bước vào đầu tiên, đôi ủng cao su dính đầy bùn đất từ công trình xây dựng, mũ hoodie kéo sát xuống tận mắt. Anh ta 42 tuổi, là trụ cột cả nhà, vợ đứa con nhỏ còn đi học, mẹ già ở quê đều trông chờ vào tiền lương thợ hồ của anh. Nhưng đêm nay anh trốn việc, điện thoại để quên trên xe tải, 17 cuộc gọi nhỡ từ vợ đều không nghe. Trong túi anh chỉ còn 300k, là số tiền cuối cùng sau khi đóng tiền điện tuần trước. Anh chạy trốn khỏi căn nhà chật chội, trốn khỏi ánh mắt trông đợi của cả nhà, trốn khỏi việc phải nói rằng anh đã mất việc ba tuần nay, chủ nợ đang gọi đòi nợ. Anh ngồi góc quán, gọi lon bia rẻ nhất, nhìn đôi ủng cũ kỹ, chẳng biết mình nên về nhà hay bắt xe đi đâu đó thật xa.
RG đứng ngoài cửa The Last Beergin đã mười phút, tay ôm cái hộp carton đựng đồ đạc từ văn phòng, bộ vest rộng thùng thình vì anh sụt mất 5kg tuần qua. Anh 35 tuổi, đang đứng trước ngã ba đường: vừa được offer vị trí quản lý ở Đà Nẵng lương gấp đôi, nhưng mẹ anh vừa đột quỵ, cần người chăm sóc 24/7. Bạn gái anh bỏ đi hôm qua, để lại tờ giấy ghi "Em chán cái thành phố này rồi". Anh nhìn biển hiệu nhấp nháy, cân nhắc xem nên vào mua vé xe đi Đà Nẵng luôn, hay quay về căn hộ trống rỗng. Cuối cùng anh đẩy cửa bước vào, ngồi cạnh Hilo, gọi ly cà phê đen, hai người đàn ông chẳng quen biết nhìn nhau gật đầu, không nói một lời, chỉ cùng nhìn mưa rơi qua cửa kính.
Tere lảo đảo bước vào sau đó, tạp dề trắng dính đầy vết súp lươn, tóc buộc chặt đến mức da đầu căng ra, quầng thâm dưới mắt đen xịt. Chồng cô bị liệt hai năm nay sau tai nạn lao động, chỉ nằm một chỗ, cô là người chăm sóc duy nhất, mỗi đêm dậy 4 lần cho chồng uống thuốc, vắt sữa, thay tã. Đêm nay cô chợt phát hiện hết thuốc giảm đau của chồng, nhà thuốc đóng cửa, cô xin hàng xóm trông chồng 20 phút, lần đầu tiên trong cả năm nay cô bước ra khỏi nhà một mình. Tay cô run run khi đưa tiền mua ly cà phê lạnh, cô uống liền một hơi, vị đắng làm cô tỉnh táo thêm chút, dù chỉ là một chút, đủ để cô chịu đựng thêm vài tiếng nữa.
Sandy hất cửa bước vào, gót giày cao gãy một chiếc, trang điểm nhòe nhoẹt dưới mắt, áo crop top ngắn cúp sát bụng dính đầy nước mưa. Cô 21 tuổi, là cô gái hư hỏng mà cả xóm đều lắc đầu: bỏ học từ năm hai, yêu trai lạ, hay gây gổ, vấn đề của cô toàn nhỏ nhặt như bị người yêu đá, mất điện thoại, không có tiền mua son, nhưng cô luôn làm ầm lên như sắp sập thế giới. Đêm nay cô cãi nhau với bạn trai, bị hắn ném ra khỏi xe giữa đường, không điện thoại, không tiền, căn hộ cách đây 3km. Cô ta đập tay lên quầy thu ngân, đòi dùng điện thoại công cộng, Isaac đang đứng cạnh giá bánh ngọt vội chạy lại, giải thích cái điện thoại hỏng từ tháng trước, rồi đưa cả điện thoại của mình cho cô dùng. Sandy nhìn thằng nhóc 19 tuổi mặc hoodie quá khổ, lườm một cái nhưng vẫn nhận lấy máy, gọi cho bạn, chờ xe đến đón.
Isaac đứng quan sát Sandy từ xa suốt hai tháng nay. Anh làm việc part-time sắp xếp hàng hóa cho The Last Beergin vào mỗi tối thứ Ba, chỉ vì biết Sandy hay đến đây mua sữa dâu lúc 2 giờ sáng. Anh nhớ rõ cô ấy ghét bánh quy sô-cô-la, hay làm rơi tiền lẻ, cười chỉ nhếch một góc môi. Anh yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng Sandy chưa từng nhớ mặt anh, cứ tưởng anh là khách quen như bao người khác. Tối nay anh vừa mới mua được thanh sô-cô-la cô ấy thích nhất bằng tiền tích góp cả tuần, định tặng nhưng run quá không dám, mãi đến khi Sandy chuẩn bị đi, anh mới đưa vội thanh sô-cô-la ra, mặt đỏ bừng. Sandy nhìn anh, khẽ nhếch môi cười, cầm lấy quà, không nói lời nào nhưng lần đầu tiên đêm nay cô cảm thấy ấm áp giữa cái lạnh mưa rơi.
Năm người xa lạ, mỗi người một nỗi lo, một ngã rẽ, đều hội ngộ tại The Last Beergin đêm mưa ấy. Họ không biết tên nhau, không biết chuyện đời nhau, chỉ cùng chia sẻ chung một khoảng không gian nhỏ bé, sáng lên bởi ánh neon nhấp nháy, ấm lên bởi chút tình người vụn vặt giữa đêm khuya vắng lặng.