The Way Home bắt đầu bằng hình ảnh chuyến xe bụi bặm dừng trước căn nhà đất nhỏ cuối làng. Sang-woo, cậu bé 7 tuổi mặc áo phông superhero sặc sỡ, bước xuống với chiếc iPad cầm chặt trong tay. Mùi cỏ cháy và phân trâu xộc thẳng vào mũi cậu bé thành thị – thứ mùi khiến Sang-woo nhăn mặt khó chịu. Trên ngưỡng cửa nứt nẻ, người đàn bà già nua lưng còng đứng im như tượng, đôi mắt nhòe nước mắt nhìn chằm chằm vào đứa cháu chưa từng gặp. Bà không thốt ra lời chào.
Những ngày đầu, The Way Home của Sang-woo là cuộc chiến không khoan nhượng. Cậu hét vào tai bà khi muốn ăn gà rán, đá tung đám rau cải trước sân khi bà đưa khoai lang luộc. Bà chỉ lặng lẽ nhặt từng chiếc lá dập nát, bàn tay đồi mồi run run lau vệt đất bám trên khoai. Khi màn đêm buông xuống, tiếng dế kêu khiến Sang-woo trằn trọc, bà ngồi bên võng đong đưa, quạt nan phe phẩy xua muỗi – bài hát ru không lời.
Rồi một sáng mưa giăng kín lối, Sang-woo đạp tung cửa chạy theo con chó nhỏ bỗng biến mất sau đồi sim. Cơn lạnh buốt xương khiến cậu co ro trong bụi tre già. Bóng người lom khom xuất hiện như phép màu – gậy trúc khua loạn xạ trên đường đá, tà áo bạc phếch ướt sũng dính đầy gai. Bà túm lấy tay cháu bằng lực siết bất ngờ, dắt cậu về qua con dốc trơn trượt mà cậu sau này mới biết tên: Đồi Về Nhà.
Căn bếp nhỏ trở thành lớp học kỳ lạ. Bà dạy Sang-woo nhóm lửa bằng vỏ trấu, những ngón tay chai sần hướng dẫn cậu vo gạo không làm vãi hạt. Chiếc iPad hết pin từ lúc nào, thay vào đó là trận cười giòn tan khi hai bà cháu cùng rượt đàn gà ra khỏi luống cà chua. Lần đầu tiên Sang-woo nhổ cỏ giúp bà, cậu giật mình phát hiện mép miệng bà nhếch lên – nụ cười câm lặng đánh bật cả nắng trưa.
Hành trình khám phá The Way Home lên đỉnh điểm vào đêm trăng rằm. Bà dắt cháu đi băng qua cánh đồng cỏ may, tay cầm chiếc đèn dầu chập chờn bóng sáng. Trên gò đất cao nhất làng, bà chỉ lên vầng trăng đỏ hỏn rồi vòng tay ôm Sang-woo – cái ôm siết chặt hơn bất cứ lời nói nào. Cậu bé thành phố chợt hiểu: dòng suối bà dẫn Sang-woo tắm mỗi chiều, bữa cháo trứng nóng hổi sáng sớm, cả chiếc khăn mặt sạch sẽ luôn được gấp gọn góc giường… đều là ngôn ngữ riêng của tình yêu.
Ngày Sang-woo về thành phố, hành lý cậu mang theo không chỉ tem thư bà gửi mẹ cậu cả tháng trời. Trên The Way Home bằng tàu cao tốc, cậu nghiêng người nhìn qua kính – hình ảnh cuối cùng dội vào mắt là dáng bà nhỏ bé đứng chống gậy dưới cây đa làng, tay phải giơ cao khoác mãi không ngừng. Vệt nước mắt nóng chảy dài trên má cậu lần đầu tiên không phải vì giận dỗi.