Ở vùng núi hùng vĩ nhưng vắng vẻ, nơi những cánh rừng rậm rạp che giấu cả ánh sáng cả thiên lẫn pháp luật, thứ tội ác khủng khiếp nhất – buôn người – đang âm thầm hoành hành như một căn bệnh ung thư. Nạn nhân, không chỉ là phụ phụ nữ trẻ mà cả những đứa trẻ, bị bắt cóc khỏi chính ngôi nhà của mình, biến mất như thể chưa từng tồn tại. Thi thể đôi khi được phát hiện trong các vách núi sâu thẳm, nhưng kẻ đứng sau màn kịch kinh hoàng ấy vẫn như bóng ma. Thượng úy Trì Phong, một cảnh sát đeo hai nhiệm vụ: một là tìm ra manh mối của tội ác, hai là giải thoát những nạn nhân bị nhốt trong bóng tối. Anh quyết định hành động một mình. Là người hiểu rõ từng ngóc ngách, từng con đường mòn trong địa hình hiểm trở này, Trì Phong thâm nhập vào thế giới ngầm, nơi những kẻ buôn người coi mạng người là hàng hóa. Theo Dấu Tội Ác, anh từng bước lật từng lớp vải che đi sự thật, từ những lời đồn thổi mơ hồ, đến những chứng vật nhỏ li ti, cho đến khi anh dồn bước vào hang ổ của chúng: một hầm sâu dưới lòng đất, nơi tiếng gào khóc tuyệt vọng vọng lên theo từng hơi thở. Trải qua trận chiến sinh tử với những tên lưu manh đẫm吸毒 và lòng tham, Trì Phong cuối cùng cũng giải cứu được nhóm nạn nhân đang rụt rè, đầy sợ hãi. Nhưng trận chiến chưa kết thúc. Sự xuất hiện đột ngột của cảnh sát đã khiến cả vùng hỗn loạn. Dân làng, một bộ phận do kẻ cầm đầu đầu độc, lại bắt đầu nổi loạn, họ nghi ngờ cảnh sát đến để trừng phạt họ vì đã che giấu tội ác, hay vì những lợi ích riêng. Cơn thịnh nộ của họ bùng nổ, thành những cái chai ném đi, những gậy vung lên, những hằn thù cũ được dịp trỗi dậy. Trì Phong bị bao vây bởi một đám đông mắt đỏ ngầu, tay vũ khí, sẵn sàng xé xác anh. Kẻo không kịp để lấy thêm viện trợ, Trì Phong buộc phải lùi bước về nơi có đèn nhấp nháy và tiếng nhạc chao động: một hộp đêm ngột ngạt mùi thuốc lá và rượu bia. Nhưng đây không phải nơi để trú ẩn an toàn. Nó nhanh chóng trở thành mặt trận mới. Máu đỏ loang trên nền gạch ẩm, tiếng súng nổ chói tai át cả tiếng nhạc điện tử, những tiếng gào thét xé tan màn đêm. Trì Phong, duy nhất giữa dòng người hỗn loạn, đấm đá, né tránh, nhưng buộc phải rút súng khi mạng sống của chính anh và những người xung quanh bị đe da. Anh chiến đấu trong một mê trận đẫm máu, nơi ranh giới giữa thiện ác đã bị xóa nhòa. Gục ngã nhưng chưa gục đổ, ngẩm nhìn những cảnh tượng tàn khốc trước mắt – máu me, nước mắt, nỗi đau và sự điên loạn – Trì Phong hiểu rằng con đường Theo Dấu Tội Ác còn dài và gập ghềnh hơn anh tưởng. Anh cầm chặt khẩu súng đang còn ấm, mắt nhìn thẳng vào bóng tối phía trước. Và trong khoảnh khắc ấy, anh thề, hay hơn nói, anh cam kết: sẽ không ngần ngại dùng sức mạnh, dùng bạo lực tối cần thiết, để đập tan bạo lực đang tàn phá vùng quê anh bảo vệ. Anh sẽ dùng nó như một công cụ cuối cùng, để trấn áp sự độc ác, để bảo vệ cho những người vô tội đang chờ công lý, và để khẳng định rằng pháp luật, dù bằng bất cứ giá nào, vẫn tồn tại và sẽ chiến thắng cái ác. Đó là lời thầm thì của một người lính giữa đống đổ nát, lời thề không lời thề của công lý.