Thị trấn Gezhi, một nơi heo hút nép mình trong các dãy núi, bỗng trở thành vị trí cuối cùng của những người tị nạn và lính Trung Quốc lạc loài, chạy trốn bão chiến tranh. Họ không có quân phục trang bị đàng hoàng, chỉ là một lũ người mệt mỏi, giày xéo bụi bặm, tay nắm还 chắc những chiếc cuốc, cày, và chút lương khô còn sót lại. Người dẫn đầu không phải tướng quân, mà là một thợ máy tên gọi là Lão Thạch, đôi tay phàn phàn gân guốc và gan dạ điềm tĩnh. Trong mắt Lão Thạch, cả thị trấn Gezhi như một cỗ máy khổng lồ bỏ hoang: những con đường nhỏ là đường ống dẫn, những ngôi nhà là thùng chứa, và đỉnh núi xung quanh là trục cần trục vĩ đại.
Họ chưa kịp nằm xuống nghỉ ngơi thì quân trinh sát Nhật Bản, những bóng người lặng lẽ như sói, đã từ trong sương sớm xâm nhập. Đó là một lực lượng thiện chiến, trang bị súng ống lục, và hành động như một cơn bão tố, lướt qua bản đồ. Trận chiến tồi tệ nhất không phải bởi quân địch mạnh, mà bởi sự tuyệt vọng của chính họ. Họ chẳng còn mấy viên đạn, gươm dao cũng mài mòn cả lưỡi.
Nhưng Gezhi không phải là một trận địa phẳng. Lão Thạch, với con mắt thợ máy nhìn mọi thứ như vật thể có thể tháo lắp, lắp ghép, đã thiết kế một cuộc phòng thủ khác hoàn toàn. Họ dùng dây thừng và khung gỗ từ những chiếc cối xay cũ để tạo ra các bẫy rập, đặt sẵn trên những con đường độc đạo. Những người nông dân từng cần câu ruộng đất, giờ đem đá, cuốc xưa cải thành vũ khí ném từ sau lớp mây che chắn. Gió thổi qua các bụi tre già, họ dựng lên những lỗ hổng giả, phát ra tiếng động lừa địch. Họ biến đất bằng, nơi những người lính thường đặt chân, thành bãi lầy nhầy nhua, lợi dụng sự vô tư cua của đất núi sau cơn mưa.
Trận chiến không phải là những loạt súng dữ dội, mà là một loạt những tiếng động lạ lùng, những tiếng rít từ dây bật lò xo keo khan, những tiếng kêu giận dữ từ phía sau tán cây rậm, những tiếng sập đ模糊 từ những nóc nhà lợp tranh bị phá hủy có chủ đích. Quân trinh sát Nhật, vốn tiến vào như một cơn bão, bỗng lạc lối trong một mê cung của những phản ứng vô hình. Họ bị dẫn dụ vào các khe hẹp, nơi những tảng đá từ trên cao rơi xuống. Họ bị tấn công từ đằng sau bởi những người đàn bà với lưỡi liềm sắc bén, từ bên trái bởi những đứa trẻ ném đá chí mạng.
Thị trấn Gezhi, với những mái nhà tranh đơn sơ, đã trở thành một con thú nhỏ nhắn nhưng kiên cường, xoay mình, cắn xé kẻ săn mồi. Cuộc chiến không phải về sức mạnh vũ khí, mà về sự thông minh của sự sống, về sự khéo léo của những đôi bàn tay thường dày nếp nhăn, biết cách lấy mượn từ ngôi nhà, khỏi chiếc cuốc, từ chính khung cảnh núi rừng bao quanh. Khi quân trinh sát cuối cùng rút chân trong bối rối, thị trấn Gezhi vẫn đứng đó, tàn phá nhưng còn nguyên hình hài. Chẳng ai biết chính xác bao nhiêu kẻ đã ngã xuống, nhưng điều người ta nhớ mãi là tiếng cười khàn khàn của Lão Thạch, đứng trên đống đổ nát, nhìn những người dân của mình lặng lẽ dùng chổi tre quét tan dấu vết chiến tranh, như thể họ vừa sửa một cỗ máy hư hỏng.