Dưới triều đại thịnh trị của Đại Đường, khi kinh thành Trường An rực rỡ đèn hoa và lụa là, nơi phố phường tấp nập tiếng rao bán và tiếng cồng chiêng từ các đoàn múa lân, thì bóng tối vẫn len lỏi qua những ngõ hẻm cổ kính và những trang viên u tịch. Đó là nơi những bí mật chôn vùi dưới lớp son phấn thượng lưu hay trong những nếp nhà tranh nghèo khó bắt đầu lên tiếng bằng máu và nước mắt. Lý Cảnh Lam, vị pháp y trẻ tuổi nhưng đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều cái chết, không dùng phép màu mà dùng dao mổ, dùng quan sát tỉ mỉ và tri thức y học uyên thâm để đàm thoại với tử thi. Anh tin rằng, mỗi vết thương, mỗi sợi tóc còn sót lại đều là một câu chữ trong bản cáo trạng của tử thần, chỉ chờ người đủ kiên nhẫn để đọc. Nhưng có những vụ án, lý trí của anh chạm phải bóng tối vượt quá giới hạn của khoa học, nơi những linh hồn oan khuất thì thầm những lời nguyền rủa. Giác Minh, người được đồn đại là "quỷ thám", xuất hiện như một làn khói giữa đêm đông. Với vẻ ngoài lạnh lẽo và đôi mắt màu hổ phách kỳ lạ, anh ta bước đi trên ranh giới giữa cõi người và cõi âm. Không ai rõ lai lịch, chỉ biết rằng nơi nào có dấu vết của quỷ quái, của tà thuật, của những linh hồn không siêu thoát, thì bóng hình ấy lại hiện ra, như một phần của bóng đêm. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ chỉ ra những điều mắt thường không thấy, những mùi hương kỳ quái, những dấu vết phi vật thể. Sự tồn tại của anh là một dấu chấm hỏi lớn, nhưng cũng là chìa khóa cho những cánh cửa mà lý trí của Lý Cảnh Lam bó tay. Tô Vũ An, nữ bổ đầu duy nhất của Ty Thổ Ty, lại là ngọn lửa ấm áp giữa màn đêm lạnh lẽo ấy. Với trượng pháp sắc bén và tinh thần thép, nàng không thua kém bất kỳ nam nhân nào. Nhưng trái tim nàng lại mang một vết thương cũ, một nỗi đau từ một vụ án năm xưa mà người thân nàng đã ra đi trong oan khuất. Chính động lực ấy đã biến nàng thành một người theo đuổi công lý khắc nghiệt, nhưng cũng đầy nhân văn. Khi cầm trượng, nàng là cơn bão; khi đứng trước một đứa trẻ mồ côi hay một người già khóc than, ánh mắt nàng lại dịu lại, như chứa đựng cả bầu trời thương cảm. Ba con người, ba góc nhìn, ba mảnh ghép dường như chẳng ăn nhập, bỗng bị cuốn vào một chuỗi vụ án Thịnh Đường Kỳ Án liên hoàn, kinh thiên động địa. Từ cái chết của một ca kỹ nổi tiếng trong tòa nhà son đỏ, đến những đứa trẻ biến mất bí ẩn ở ngõ cụt, rồi đến những quan lại quyền quý đột ngột phát điên, tất cả đều ẩn chứa những ký tự kỳ lạ, những nghi thức cổ xưa và những mối thù hằn từ thời xa xưa. Khi họ cùng nhau vạch trần từng lớp âm mưu, từng mảng tối trong xã hội phồn hoa, sự nguy hiểm không chỉ rình rập từ những kẻ ác, mà còn từ chính những bí mật mà họ khai quật. Những kẻ đứng sau dàn dựng án mạng có thể là những người quyền lực nhất kinh thành, có thể là những kẻ đã chết từ lâu nhưng linh hồn vẫn chưa siêu thoát. Mỗi bước đi của họ đều có thể là bước vào cạm bẫy, đối mặt với cái chết. Và trong hành trình ấy, giữa những đêm dài phá án, giữa những lúc tính mạng treo sợi tóc, giữa những lần cùng nhau đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng, thứ tình cảm giữa họ dần dần nảy nở, tựa như cây tùng cây bách giữa mùa đông giá rét. Tình cảm ấy không phải là những lời thề non hẹn biển sáo rỗng, mà là sự thấu hiểu trong ánh mắt khi cùng nhau cúi xuống trước một thi thể, là bàn tay vô tình chạm vào nhau khi cùng giật mình trước một tiếng động lạ, là sự tin tưởng tuyệt đối khi một người quay lưng lại với hiểm nguy, để người kia ở lại bảo vệ. Tình yêu ở đây, giữa chốn đầy máu và nước mắt, trở nên quý giá và mong manh hơn bao giờ hết, như một đóa hoa sen mọc lên từ bùn đen của tội ác. Thịnh Đường Kỳ Án không chỉ là những vụ án ly kỳ, mà là bức tranh sống động về một thời đại, nơi phồn hoa và bóng tối đan xen, nơi con người ta phải đánh đổi cả sinh mạng để tìm kiếm chân lý, và nơi trái tim biết rung động giữa những đổ nát của sự phản bội. Câu chuyện của Lý Cảnh Lam, Giác Minh và Tô Vũ An là một khúc ca về sự kiên cường, về niềm tin vào công lý, và về sức mạnh kỳ diệu của tình người, ngay cả khi đối mặt với những thế lực siêu nhiên đen tối nhất.