Cát sa mạc đỏ rực dưới cái nắng trưa thiêu đốt, gió thổi qua mang theo mùi khô khốc của xương động vật và cây xương rồng nứt nẻ. Hai đoàn lữ hành tình cờ gặp nhau ở một ốc đảo nhỏ, nơi cái giếng đã cạn sạch nước từ tuần trước. Đoàn đầu tiên do Howell và Clancy dẫn đầu, hai gã đàn ông từ New York mang theo đầy đủ kiểu cách của thành phố: Howell mặc áo vest xám, ria mép vuốt sáp bóng loáng, tay luôn bấu chặt chiếc đồng hồ bỏ túi; Clancy thì to con như gấu, vai đeo khẩu súng trường cũ, đi đâu cũng nhổ bọt nước rền rĩ về cái nóng chết người. Họ đang trên đường thu thập thú lạ cho các rạp xiếc ở Mỹ, sau xe ngựa là những chiếc lồng sắt lắt léo tiếng khỉ hú, chó sói gầm gừ, cùng một cái thùng gỗ chằng chịt dây thừng đựng con công xanh đang lác mắt. Đoàn kia trái ngược hẳn, dẫn đầu là lão già thuần hóa thú Desmond, tóc bạc phơ như lông đà điểu, má có vết sẹo dài do một con báo từng cào hồi trẻ. Bên cạnh ông là cô con gái duy nhất, Kate. Cô mặc chiếc áo sơ mi linen bạc màu của cha, tóc tết chặt thành bím dài để tránh cát bay vào, đôi bốt da vá ba lớp, tay cầm chiếc roi da đã mòn gốc. Thổ dân bản địa theo đoàn gọi cô là thuyền trưởng Kate, chẳng phải vì cô lái tàu, mà vì cách cô chỉ huy nhóm thợ săn da nâu đi qua những cồn cát dữ dội, giữ nhịp đoàn người như giữ nhịp một con tàu vượt đại dương. Hai bên trao nhau danh thiếp lịch sự: Howell đưa tấm giấy cứng in chữ vàng lòe loẹt "Howell & Clancy: Nhà cung cấp thú quý hàng đầu cho xiếc hoàng gia", còn Kate đưa tấm thiếp mờ chữ, góc đã rách của cha mình, ghi tên "Desmond & Con gái: Thuần hóa thú mọi loại, cung cấp cho rạp xiếc toàn châu Âu". Clancy nhìn Kate nhướng mày, nói với Howell sau lưng đủ to để cô nghe thấy: "Thanh niên bây giờ giao cả cơ nghiệp cho đàn bà, cũng lạ thật." Kate không đáp, chỉ hỏi nhỏ họ có dư ít quinine không, vì Desmond gần đây ho nhiều, có lẫn máu trong khăn tay. Howell lắc đầu, đoàn New York vội vã lên đường về hướng bắc, nói là nghe có đàn báo hoa mai ở dãy núi xa, bỏ mặc Kate và cha già ở lại ốc đảo. Chưa đầy một tuần sau, Desmond qua đời. Cơn sốt làm ông gầy rộc đi, đêm cuối cùng ông gọi Kate đến bên giường cỏ, trao cho cô chiếc roi da cũ kỹ cùng chiếc la bàn bằng đồng: "Tụi thợ săn coi con là thuyền trưởng Kate, con phải giữ cái danh đó. Đừng để tụi nó sợ, đừng để mấy con thú chết oan, mày hứa với tao." Ông mất lúc rạng đông, Kate cùng nhóm thợ săn chôn ông dưới đống đá to gần suối khô, đặt chiếc la bàn lên trên mộ. Cô tiếp quản công việc của cha, dẫn nhóm thợ săn thổ dân đi săn thú lớn, từ tê giác một sừng đến voi con non. Cô biết đọc dấu vết trên cát, biết cách huýt sáo để dỗ dành con báo đang giận dữ, biết đặt bẫy làm tê liệt chứ không giết chết động vật để dễ vận chuyển. Lũ thợ săn ban đầu còn hoài nghi, nhưng sau khi cô chỉ huy họ hạ gục một con sư tử đực to lớn không ai bị thương, ai nấy đều phục sát đất. Rồi tai họa ập đến. Một trong những thợ săn giỏi nhất, Tariq, người đã dạy Kate bắn cung từ thuở nhỏ, đột nhiên lên cơn sốt, khắp người nổi đầy mụn đậu. Nhóm thợ săn mê tín, vốn đã sợ hãi sau cái chết của Desmond, nay nhận ra đó là bệnh đậu mùa, căn bệnh mà họ tin là lời nguyền từ thần sa mạc trừng phạt kẻ đi ngược lại lẽ thường. Họ rỉ tai nhau rằng Kate, một người đàn bà làm thủ lĩnh, đã làm sao nhãng các vị thần, mang tai họa đến cho cả đoàn. Đêm đó, tất cả bỏ đi, lấy mất nửa số lương thực và hai con lạc đà, chỉ để lại Amir, gã hầu già đã chăm sóc Kate từ khi cô còn nằm nôi, đôi mắt mù lòa một bên nhưng vẫn giữ lòng trung thành với gia đình Desmond. Kate nhìn đoàn người biến mất sau cồn cát, biết mình không thể đi tiếp. Amir đã già, không thể nhấc nổi chiếc lồng sắt, cũng không thể đuổi theo dấu vết thú lớn. Cô ra lệnh dừng chân ở một mỏm đá nhô cao, gần một khe suối nhỏ chỉ chảy vào mùa mưa. Cả hai vất vả xếp đá thành bốn bức tường, lợp bằng da thú đã thuộc, để lại một lỗ châu mai nhỏ để quan sát, cửa đóng bằng thanh gỗ sồi nặng trịch. "Anh đi tìm Clancy," Kate nói với Amir, đưa cho gã tấm danh thiếp nhăn nheo của Howell, "Đoàn của hắn đi về hướng bắc, chắc chắn vẫn còn ở vùng núi đó. Nói với hắn, nếu hắn quay lại đưa hai tụi tao về thành phố, tao sẽ tặng hắn con báo hoa mai tao mới săn được tuần trước. Mau đi, trước khi lũ thú ngửi thấy mùi máu của Tariq." Amir ngập ngừng, sợ để cô một mình gặp nguy hiểm, nhưng Kate đẩy gã đi, khóa chặt cửa sau lưng. Từ đấy, cuộc sống cô lập bắt đầu. Những ngày đầu, Kate còn giữ được bình tĩnh. Cô đếm từng viên đạn còn lại trong hộp, lấy nước từ khe suối mỗi sáng, ăn thịt khô và hạt cây sa mạc, lật đọc cuốn nhật ký cũ của cha để giết thời gian. Nhưng nỗi sợ và cuộc sống địa ngục ùa đến quá nhanh. Đêm đầu tiên, lũ chó rừng vây quanh túp lều, tiếng hú rít rên rỉ như tiếng người khóc, đôi mắt vàng rực lấp lánh trong bóng tối. Kate thức trắng đêm, khẩu súng trường kẹp chặt trong tay, bắn hạ một con khi nó cố gắng nhảy lên mái nhà, xác con chó rừng nằm chết dưới chân tường, máu tanh nồng khiến lũ khác càng hung hãn hơn. Đêm hôm sau, một con rắn hổ lục trườn qua khe nứt trên tường, Kate phải dùng chiếc roi da của cha quất chết nó, tim đập thình thịch khi nhìn thấy nọc độc trên răng rắn. Rồi cơn bão cát kéo đến, gió cuốn cát đá đập vào tường đá rầm rầm suốt ba ngày ba đêm, Kate không thể mở cửa ra ngoài, nước dự trữ cạn kiệt, cô phải liếm những giọt sương ngưng tụ trên trần nhà để sống sót. Khi bão tan, một con sư tử cái trẻ tuổi đi uống nước ở khe suối, nhìn thấy cô lúc cô đi lấy nước, nó bám theo cô về đến túp lều, cào cấu cửa gỗ suốt đêm, Kate phải dùng cả vai áp chặt vào cửa, gào thét để dọa nó đi, cho đến khi bình minh lên, con sư tử mới bỏ đi với tiếng gầm đầy oán hận. Có những lúc Kate tưởng mình điên rồi. Cô nghe thấy tiếng cha ho trong gió, nghe thấy tiếng bước chân của Amir ngoài cửa, hét lên gọi tên gã hầu già, chỉ nhận lại sự im lặng chết chóc của sa mạc. Đêm tối là cơn ác mộng dài nhất, nỗi sợ hãi không phải từ lũ thú hoang, mà là sự cô độc khiến cô phải tự nói chuyện với chính mình, lần đầu tiên thấy sa mạc rộng lớn đến mức có thể nuốt chửng một người con gái nhỏ bé như cô. Thuyền trưởng Kate, người từng chỉ huy cả đoàn thợ săn hùng mạnh, giờ đây chỉ là một con người nhỏ bé, co ro trong túp lều đá, chống lại cả thế giới hoang dã bên ngoài, không biết khi nào Amir sẽ quay lại, hay liệu cô có còn sống để nhìn thấy gã nữa không.