Bộ phim tài liệu này không chỉ là bản hồi ức khô khan về Mark Linkous - cái tên gắn liền với dự án huyền thoại Sparklehorse, người đã định hình lại tiêu chuẩn của làng nhạc alternative độc lập Bắc Mỹ suốt thập niên 90 đến đầu những năm 2000. Nó mở ra cái nhìn bao quát, không né tránh một góc khuất nhức nhối nào trong cuộc đời người nghệ sĩ: từ những năm tháng tuổi trẻ lang thang ở vùng quê Virginia, say mê chất punk bụi bặm của The Replacements rồi dần gọt giũa ra thứ âm thanh vừa mềm mại vừa gai góc riêng biệt, cho đến cơn nghiện ma túy, rượu ngấm ngầm bào mòn sức khỏe, vụ tai nạn xe hơi thảm khốc năm 1996 tại London khiến anh hôn mê nhiều ngày, liệt nửa người suốt thời gian dài, rồi chứng trầm cảm mãn tính cứ thế đeo bám cho đến khi anh tự tìm đến cái chết vào năm 2010 tại một chuồng ngựa ở California.
Nhưng chính giữa những tăm tối ấy, âm nhạc của Linkous lại nảy sinh ra một Tia Sáng Tuyệt Đẹp - thứ ánh sáng không chói lóa mà len lỏi, ấm áp một cách kỳ lạ. Giới phê bình từ Pitchfork đến Rolling Stone đều dành những lời khen ngợi hiếm hoi cho thứ âm thanh khó gọi tên của anh: có những đoạn pop tinh tế, mượt mà như lụa, lại có lúc bùng nổ những cơn giận dữ gai góc của punk, đan xen những giai điệu du dương, rợn ngợp mà đầy tính siêu thực. Nghe nhạc anh, người ta cứ ngỡ mình đang lạc vào một thế giới mộng du: đâu đó vẳng lên tiếng cười đùa của trẻ sơ sinh, tiếng đàn organ cũ kỹ rè rè từ căn phòng tối, tiếng chim hót lảnh lót vọng từ cánh rừng xa, rồi những thiên thể khổng lồ lơ lửng trên bầu trời xám xịt, tất cả hòa quyện lại thành vũ trụ riêng biệt chỉ của Linkous. Tom Waits từng nhận xét rằng nhạc của anh là "những giấc mơ bị vỡ vụn nhưng vẫn sáng bóng", còn David Lynch - người từng hợp tác cùng anh trong dự án Dark Night of the Soul - thì gọi thứ âm thanh ấy là "những tiếng thì thầm từ linh hồn ngỡ đã mất tích".
Bộ phim khai thác sâu cả những hy sinh thầm lặng mà Linkous phải chịu đựng để giữ ngọn lửa sáng tạo không tắt: những đêm thức trắng trong phòng thu nhỏ bé ở Virginia, những lần dứt khoát từ chối hợp đồng thu âm béo bở từ các hãng đĩa lớn để giữ nguyên tính độc lập cho Sparklehorse, những lúc phải chống chọi với cơn đau thể xác chằng chịt sau tai nạn, cùng nỗi nặng nề tinh thần từ trầm cảm để hoàn thành nốt album tiếp theo. Khán giả sẽ được gặp những cộng sự thân thiết, từ P.J. Harvey đến Danger Mouse, kể về một Mark ngoài đời trầm lặng, ít nói, thậm chí e dè, nhưng cứ cầm cây đàn guitar cũ lên là cuồn cuộn sức sống. Có những thước phim tư liệu hiếm hoi ghi lại cảnh anh ngồi gảy nhạc, giọng khàn đặc trưng vang lên giữa tiếng lách cách của máy ghi âm cũ, khiến người xem không khỏi rùng mình trước sự đối lập giữa sự mong manh của con người anh và sức nặng to lớn của thứ âm nhạc anh để lại.
Cũng qua phim, người ta mới hiểu rõ những thăng trầm trong sự nghiệp nghệ thuật của anh: từ lúc Sparklehorse ra mắt album đầu tay Vivadixiesubmarinetransmissionplot nhận vô số lời khen, đến lúc anh kiệt sức, muốn giải tán dự án vì không chịu nổi áp lực danh tiếng, rồi lại hồi sinh với Good Morning Spider - album viết khi còn nằm liệt giường sau tai nạn, đầy những nốt nhạc tĩnh lặng mà đau đớn. Dù cuộc đời anh kết thúc trong bi kịch, Tia Sáng Tuyệt Đẹp mà anh để lại trong âm nhạc vẫn tiếp tục soi rọi, ảnh hưởng đến vô số nghệ sĩ indie trẻ sau này, từ Bon Iver đến Phoebe Bridgers - những người đều từng thừa nhận mình lớn lên cùng những giai điệu của Sparklehorse. Phim không cố gắng lãng mạn hóa nỗi đau của anh, mà để khán giả tự nhận ra: dù đời người nghệ sĩ ấy đầy vết sẹo, thì thứ ánh sáng anh gửi gắm vào nhạc vẫn sáng mãi, chưa từng tắt.