Trong ngôi nhà nhỏ nơi mọi âm thanh đều ngưng trệ, cô bé lớn lên trong một thinh lặng gần như tuyệt đối. Bố mẹ và người anh đều sống trong thế giới im lặng của người khiếm thính, nơi các dấu hiệu tay và ánh mắt là ngôn ngữ duy nhất. Còn cô, là người duy nhất trong gia đình được ban cho thính giác. Từ nhỏ, cô đã quen với sự tĩnh lặng đầy áp lực ấy, trở thành “bộ tai” và “bộ miệng” cho cả nhà, dịch những lời nói bằng cử chỉ, đọc lên âm thanh của thế giới bên ngoài qua điệu bộ và nét mặt.
Rồi một ngày, trong căn phòng tối, cô bất chợt thử hát lên một giai điệu nghe thấy từ chiếc radio cũ kỹ. Tiếng hát của cô, trong trẻo và run run, vang lên trong không gian tịt mịch, lạ lẫm mà kỳ diệu. Đó là lần đầu tiên cô nhận ra tiếng nói của chính mình – một giọng nói không cần dịch, một ngôn ngữ thuần túy của cảm xúc tồn tại độc lập với sự câm điếc bao trùm. Cô âm thầm tập hát mỗi ngày, những nốt nhạc trở thành lối thoát, là thế giới riêng tư mà chỉ cô mới được bước vào.
Không lâu sau, một cô giáo âm nhạc tình cờ nghe thấy, khuyên cô nên theo đuổi giọng hát ấy. Cơ hội mở ra: một lớp học đặc biệt, những buổi thi, thậm chí là một con đường có thể đưa cô ra khỏi ngôi nhà im lặng này, đến với ánh đêm sân khấu và tiếng vỗ tay. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện rời xa, cô lại thấy lòng nặng trĩu. Bố mẹ đã già, người anh thì phụ thuộc vào cô trong mọi việc nhỏ. Nếu cô đi, ai sẽ là đôi tai và người phiên dịch đắc lực cho họ? Trong khi đó, tiếng hát trong cô mỗi ngày một lớn, nó kêu gọi một cách khôn nguôi, như một phần bản năng cần được giải phóng.
Và thế là giằng xé. Tiếng Hát Trong Thinh Lặng không chỉ là một năng khiếu, mà trở thành nhân cách song sinh của cô – một mặt là cô con gái nhỏ nhắn, gánh vác trách nhiệm thiêng liêng với tổ ấm đặc biệt; mặt khác là một nghệ sĩ tiềm ẩn, khao khát được hát lên trời. Giữa hai lựa chọn, cô chẳng biết nên tắt đi ngọn lửa trong tim để đôn đốc ngọn đuốc cho gia đình, hay nên thổi bùng ngọn lửa ấy, bất chấp nỗi sợ bị lãng quên và tuyệt vọng của chính mình. Mỗi buổi chiều, khi ngồi bên cửa sổ nhìn ra bầu trời, cô lại tự hỏi: liệu Tiếng Hát Trong Thinh Lặng có phải là món quà, hay lại là một sự tra tấn đẹp đẽ?