Khói lửa từ pháo đài Seminole vẫn còn nồng nặc trong không khí khi đoàn binh lính Mỹ cùng những người vừa được giải cứu bắt đầu cuộc hành trình tháo chạy. Phía trước họ, vùng đầm lầy Everglades mênh mông hiện ra như một con thú đang há mồm chực nuốt chửng kẻ bỏ mạng. Rừng đước xám xịt đan chặt vào nhau tạo thành bức tường tự nhiên, rễ cây tua tủa nhô lên khỏi mặt nước đen ngòm – nơi trú ngụ của cá sấu lặng lẽ rình mồi. Tiếng trống xa xăm vẳng lại từ phía chân trời như lời nguyền dội vào gáy từng người lính. Mỗi nhịp trống dồn dập là một lời nhắc: người Seminole chưa buông tha. Họ bám theo đoàn quân như bóng ma, lợi dụng địa hình hiểm trở để phục kích. Những mũi tên tẩm độc phóng vụt từ sau lùm cỏ, tiếng hú chiến trận vang lên rồi biến mất tức thì, khiến lính Mỹ hoảng loạn bắn đại vào khoảng không. Đoàn người vừa chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt: nước lầy nhấn chân xuống bùn, muỗi vằn đói máu bâu đặc quanh mặt, nắng Florida thiêu đốt da thịt. Lương thực cạn dần, vết thương bắt đầu nhiễm trùng, tiếng rên rỉ của những người bị sốt rét hành hạ hòa vào tiếng trống xa xăm như bản nhạc tử thần. Nhưng họ không dừng lại. Ánh mắt tuyệt vọng của người bạn gục ngã ven đường thúc giục họ tiến về phía trước. Những bài học về sự tàn bạo của chiến tranh giờ đây được đổi bằng từng bước chân run rẩy trên con đường sống – nơi an toàn chỉ là hy vọng mong manh cuối chân trời đẫm máu. Và trên hết, tiếng trống xa xăm vẫn không ngừng nghỉ, nhịp điệu của nó đã khắc sâu vào tim mỗi người như lời thề: Kẻ sống sót phải kể câu chuyện này.